Cho ta thịt đi.
Trần Lạc phục rồi, thành thành thật thật đưa thịt cho nó.
Hừm, Pháp Vương sắp có chó con phải không?
Không biết Pháp Vương và Ngân Lang sau khi sinh ra thì con có lợi hại hay không, Pháp Vương kiếp trước thật sự là cẩu độc thân.
Trở lại trong phòng, Trần Lạc lấy tài liệu học tập ra, xem qua các chương về động vật.
Sói, sau khoảng hai tháng là có thể sinh sản.
Nói cách khác, khoảng một tháng rưỡi nữa là chó con ra đời.
Chó khác với người, đến lúc trăng tròn là có thể chạy được rồi.
Một hình ảnh không khỏi hiện lên trong đầu Trần Lạc.
Một đám chó sói vây quanh hắn, tất cả đều có tư chất vượt trội, sức mạnh không bằng Pháp Vương nhưng cũng không hề thua kém, tuân theo mệnh lệnh của hắn, một đội cẩu đặc chiến hùng mạnh cùng nhau xông lên, xé xác đối thủ. .
Số lượng là một trăm tám mươi con.
Trần Lạc từ phía sau cười lớn, trực tiếp nằm xuống.
Mễ Phạn gần đây có lẽ xem quá nhiều phim truyền hình, cho nên khi thấy Pháp Vương không có ở bên cạnh, lặng lẽ nói.
“Ngươi nói xem, liệu có khả năng là con của sói xám còn Pháp Vương là bị đổ vỏ không?”
Trần Lạc toàn thân khó chịu, kỳ quái nhìn Mễ Phạn, ngươi trước kia đâu có như này.
Vớ vẩn, người ta là sói vàng, sói là loài sinh vật trung thành và chỉ có một người bạn đời duy nhất.
Để cho Pháp Vương nghe được, sợ là nó có thể sẽ cắn ngươi đấy.
…
Ngày hôm sau lại có một sự kiện vui vẻ khác.
Buổi sáng, Lãnh Thần phụ trách phòng thủ, báo cáo:
“Đại ca, có người muốn tới thăm ngươi, thế nhưng mà lại mang theo lễ vật, ta nhìn thấy hắn mang theo một con gà trống.”
Trần Lạc giật mình, gà trống?
“Cho vào.”
Nếu có gà trống, Tiểu Hồng liền có thể ấp trứng để nở ra gà con, một con sinh ra hai con, con hai sinh ra bốn con.
Không lâu sau, một người đàn ông mập mạp đầu hói cùng vài thủ hạ tiến vào căn cứ.
Người mập mạp đó trên mặt mang theo ý cười, tư thế có chút cúi thấp, khom lưng, đưa hai tay ra, muốn cùng Trần Lạc bắt tay.
Trần Lạc nhìn con gà trống trong tay Mã Tử ở phía sau, nể mặt mũi đưa tay ra một cách trang nghiêm.
Người mập mạp cười nói:
“Lão đại Trần Lạc, ta tên Lôi Hạo, rất vinh dự được gặp ngươi.”
“Mặc dù chúng ta không ở cùng một khu, nhưng từ lâu ta đã nghe đến danh lão đại Trần Lạc, đã muốn gặp ngươi từ lâu, đến hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội.”
Không chỉ ở khu nơi Trần Lạc sinh sống, mà cả các khu lân cận khác cũng đã nghe nói về Trần Lạc, một thủ lĩnh “khác người”, thực lực phi thường mạnh, cực kỳ quyền lực.
Lôi Hạo ra hiệu cho tiểu đệ đặt món quà trong tay xuống.
Là một hộp chứa đồ, xem ra bên trong có lạp xưởng, hoa quả nhưng không biết có bị hỏng hay không.
Thứ bắt mắt nhất là một con gà trống to lớn, rất sung sức.
Gà hay vịt, chỉ cần không chết, thể chất tăng cường, nếu được chăm sóc tốt, có thể không có tinh thần sao?
Không phải con gà nào cũng khốn khổ như Tiểu Hồng.
Lôi Hạo cười nói:
“Một món quà nhỏ, không đáng kể.”
Điều duy nhất Trần Lạc quan tâm là con gà trống, tỏ vẻ đạo đức giả nói:
“Này, tới thì tới, còn mang theo quà làm gì, gặp nhau không phải là được rồi sao?”
Sau một hồi chào hỏi đạo đức giả, Lôi Hạo đã lộ rõ mục đích của mình.
Hắn cũng không phải người tốt đẹp gì, không phải vô duyên vô cớ lại đem đến quà lớn như vậy.
Lôi Hạo giơ ngón tay cái khen ngợi, xu nịnh nói:
“Ta biết thực lực của ngươi, Trần Lạc, đó chính là toàn khu không có người nào dám cùng ngươi tranh đoạt, có thể nói là chúa tể một phương.”
“Lần này tới, chỉ vì muốn hợp tác với ngươi một lần.”
Trần Lạc hỏi:
“Chuyện gì?”
Ngươi mang quà đến tặng nhưng không có nghĩa là ta sẽ phải đáp ứng ngươi.
Lôi Hạo nói:
“Nơi ta ở có một cái tạp hóa chuyên bán sỉ, ở đó cũng có rất nhiều kho hàng, vật tư cũng khá nhiều.”
“Ngoài ra, còn có không ít cửa hàng hạt giống, ta có một tiểu đệ từng làm việc ở đó trước tận thế, biết được nơi đó đại khái có bao nhiêu vật tư.”
“Một nghìn tấn vật tư, không phải là nói chơi.”
Lôi Hạo ý vị thâm sâu nói:
“Trần Lạc, ngươi không phải là sẽ không có hứng thú chứ?”
“Có điều, nơi đó vật tư nhiều, tang thi cũng không ít, còn phải vượt qua hai con đường, nguy hiểm cũng không nhỏ.”
“Anh bạn, ngươi thực lực cực kỳ mạnh, cho nên ta muốn hợp tác với ngươi, ngươi cảm thấy thế nào?”
Trần Lạc suy nghĩ nhanh chóng và đồng ý, ai mà lại đi ghét bỏ nhiều vật tư như thế chứ?
…
Tại nơi của Trần Lạc, mỗi ngày các thành viên đều đánh giết tang thi, cũng nhân tiện tìm kiếm vật tư, vậy nên mỗi ngày bọn họ thu hoạch được khá nhiều vật tư.
Nhưng lượng tiêu thụ cũng rất lớn, chỉ riêng gạo mỗi ngày đã tiêu thụ hơn hai tấn.
Cũng cần phải tổ chức các hành động kịp thời để huấn luyện các thành viên, nhân lúc trước khi tang thi tiến hóa đến cấp 4 có thể thu hoạch thêm nhiều vật tư.