Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 259: Chương 259 - Hài Lòng Rời Đi

Trần Lạc hỏi:

“Ngươi có bao nhiêu người?”

Lôi Hạo có chút xấu hổ nói:

“Ta chỉ có 600 người, nhưng mà tất cả đều là cấp ba, còn có hai cấp bốn.”

Trần Lạc cũng không có gì ngạc nhiên, hiện tại cấp 2 cũng giống như cấp 1 trước đó, nói thẳng ra thì đều là phế vật.

Các thành viên của Trần Lạc sớm đã đạt đến cấp 3 cách đây hơn một tháng, khi chiêu mộ thành viên cũng vậy, những người không phải là tinh anh cấp 3 sẽ không được phép gia nhập.

Trần Lạc vừa cười vừa hỏi:

“Vậy ngươi muốn bao nhiêu phần trăm?”

Ai đóng góp nhiều hơn, thực lực mạnh hơn tất nhiên sẽ chiếm phần lớn, nếu như Lôi Hạo nói muốn chia đều thì tạm biệt ngươi, ta sẽ đi một mình.

Lôi Hạo đã chuẩn bị kỹ càng, không cần suy nghĩ nói:

“Trần huynh đệ, ngươi có nhiều người, góp nhiều công sức, tuy địa chỉ là do ta cung cấp, nhưng ta chỉ cần 30% thôi.”

Trần Lạc lập tức nói:

“Được.”

Trần Lạc cũng không phải người tính toán chi ly, 30% cũng không coi là nhiều.

Về việc Lôi Hạo có âm mưu gì hay không, Trần Lạc cũng không sợ, chẳng phải còn có Mễ Phạn sao?

Lôi Hạo là thật lòng muốn được hợp tác, không phải có ý đồ muốn giăng bẫy.

Trần Lạc và Lôi Hạo thống nhất sẽ hành động vào sáng hôm sau.

Lôi Hạo hài lòng rời đi.

Trần Lạc trên mặt tràn đầy ý cười, xách theo con gà trống của Lôi Hạo đem vào.

Con gà trống này khôn khéo hơn Tiểu Hồng rất nhiều, bị Trần Lạc xách lên, cũng không hề giãy giụa, ngược lại còn tò mò nhìn xung quanh.

Trần Lạc mang nó đến chỗ ở của Tiểu Hồng, Tiểu Hồng đang nằm trong tổ, từ phía xa nhìn thấy Trần Lạc, lập tức ôm một quả trứng vào trong lòng.

Khi gà trống nhìn thấy Tiểu Hồng, vốn dĩ rất ngoan ngoãn lại đột nhiên vùng vẫy.

Nó làm gà độc thân đã lâu, chưa có thê thiếp, đột nhiên nhìn thấy Tiểu Hồng, nó có thể không sốt ruột sao?

Trong đôi mắt gà tràn ngập sự phấn khích.

Trần Lạc rất hài lòng, chỉ có dục vọng mới có thể đẻ trứng.

Tiểu Hồng ngược lại không có hứng thú, chỉ liếc nhìn con gà trống một cái.

Từ khi Pháp Vương có Ngân Lang, cũng không còn ngược đãi Tiểu Hồng nữa, Tiểu Hồng khá hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình.

Trần Lạc cười nói:

“Tiểu Hồng, ta tìm cho ngươi một người bạn đồng hành.”

Tiểu Hồng lắc đầu, ta không muốn.

Trần Lạc híp mắt, ngươi dám làm trái ý của ta?

Trần Lạc giơ tay lên.

Tiểu Hồng sợ hãi, ta còn có thể làm trái ý ngươi được sao?

Trần Lạc lúc này mới mỉm cười, lấy quả trứng mà Tiểu Hồng vừa đẻ ra, để cho hai con gà không gian tương thân tương ái.

Tiểu Hồng nước mắt rơi đầy mặt, Pháp Vương không phải người, ngươi cũng chẳng tốt đẹp gì.

Cưỡng ép một con gà phải làm điều nó không muốn làm.

Lôi Hạo dẫn theo hai trăm tiểu đệ đến, trên đường đi luôn chú ý an toàn.

Khi bọn họ đi được nửa đường thì gặp phải một trận chiến.

Chính là Phong Chính Thanh từ Vân Thành đi tới Thần Đô, Phong Chính Thanh vật tư không nhiều lắm, đang rất cần một số vật tư, vừa mới tìm được nơi định cư, liền nóng lòng muốn bắt đầu tìm kiếm vật tư xung quanh.

Nơi nào người khác không dám tấn công, hắn dám.

Dưới hắn có hơn mấy nghìn người đều là tinh anh, cũng giống như Trần Lạc, chỉ cần tinh anh mà thôi.

Nhiều người ưu tú của Vân Thành đã tham gia cùng hắn.

Thuộc hạ của hắn đều là cấp 3, có hơn chục người cấp 4.

Cấp 3 và cấp 4 có sự khác biệt rất lớn, nhưng đạt cấp 4 cũng không khó lắm, Lãnh Thần đã được thăng cấp lên cấp 4 một tháng trước dưới tình huống không có tinh thể cấp cao.

Hiện tại trong căn cứ của Trần Lạc, không tính đám người Mễ Linh, cũng có 37 thành viên cấp 4, và ngày càng có nhiều thành viên được thăng cấp lên cấp 4.

Các thành viên của Phong Chính Thanh rất đoàn kết và có tổ chức, chiến đấu với tang thi một cách bài bản.

Phong Chính Thanh đích thân ra trận, hắn là người sử dụng dị năng giả hệ Gió cấp 5.

“Gió lớn nổi lên.”

Một cơn gió mạnh thổi về phía tang thi, khiến cho tang thi phía trước khó có thể đứng vững, chịu không được mà liên tục lùi về sau.

Ở trạng thái này, những tang thi có trí thông minh hạn chế không thể sử dụng pháp thuật, dễ dàng bị các thành viên của Phong Chính Thanh đánh bại.

Lôi Hạo nhìn thấy vậy hai mắt trợn tròn, sức mạnh gì đây, sao mà mạnh như vậy?

Khẳng định là không hề thua kém Trần Lạc.

Tình cờ, các thành viên cảnh báo của Phong Chính Thanh đã chặn Lôi Hạo lại.

Lôi Hạo đảo mắt một vòng, cùng Trần Lạc hành động chung, sợ là sẽ phải chịu thương vong, ngộ nhỡ Trần Lạc lợi dụng hắn thì làm sao?

Chi bằng ba người cùng hợp tác, không phải nói tam giác là đội hình ổn định nhất sao?

Bản thân và Trần Lạc đều nhường lại một phần vật tư cho vị lão đạo này.

Nếu như Trần Lạc không có ác ý, hắn sẽ đồng ý, dù sao thương vong cũng có thể ít đi một chút.

Nơi đó có rất nhiều vật tư, chia nhỏ ra cũng vẫn đủ cho bản thân.

Lôi Hạo gặp được Phong Chính Thanh liền đem mục đích của hắn nói ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!