Phong Chính Thanh cười lớn:
“Lão đệ, tại sao ta lại phải chia sẻ với người khác những chuyện mà ta có thể tự mình làm được chứ?”
“Ngươi chỉ có trách nhiệm dẫn đường, không cần động tay vào, ta cho ngươi 20%, thấy thế nào? Nếu như Trần Lạc kia tìm đến, ta sẽ lo liệu cho ngươi.”
Mặc dù Trần Lạc cho hắn 30%, Phong Chính Thanh chỉ cho hắn 20%, nhưng không có thương vong, Lôi Hạo cũng không so đo tính làm gì.
Huống chi, một thuộc hạ của Phong Chính Thanh đang nhìn chằm chằm vào hắn, Lôi Hạo sao dám không đồng ý?
Phong Chính Thanh trong lòng cười thầm, thật ra hắn một phần cũng không cần chia cho Lôi Hạo, nhưng hắn cần người của Lôi Hạo làm bia đỡ đạn.
Trong quá trình hoạt động có khả năng gặp phải thể đột biến, thể đột biến bình thường Phong Chính Thanh tự tin có thể đối phó được, nhưng nếu thực lực quá mạnh, cấp 6 vẫn có thể bị giết chết, cấp 7 sợ là cũng bị đánh bại.
Người của mình không cần chạy nhanh hơn thể đột biến, chỉ cần chạy nhanh hơn người của Lôi Hạo là được.
Người khác dù có nguy hiểm đến mấy thì hắn vẫn là người an toàn nhất bởi vì hắn là hệ Gió, mặc dù còn kém Trần Lạc sử dụng hư không đi lại, nhưng làm sao có thể kém hơn trong việc bảo vệ tính mạng?
Trong hành động, Lôi Hạo quả thực là được mở mang tầm mắt, cấp 3 này hoàn toàn khác với cấp 3 khác.
Thành viên trong căn cứ của bản thân, không mấy ai có thể cũng với người của Phong Chính Thanh so sánh.
Phong Chính Thanh nhân số tuy ít, nhưng cũng chưa hẳn là kém hơn Trần Lạc.
Đặc biệt là khi gặp phải thể đột biến, Phong Chính Thanh đã đơn phương độc mã một tay giết chết nó.
Nhưng thật ra là được hỗ trợ bởi hệ Ánh Sáng cấp 4.
Phong Chính Thanh giữ lời hứa, chia cho Lôi Hạo 20%, khiến Lôi Hạo vui vẻ ra mặt.
Lôi Hạo thậm chí còn quên mất việc mình hợp tác với Trần Lạc.
Nhân lực của Phong Chính Thanh đột nhiên xuất hiện, Trần Lạc cũng nhận được tin tức vào đêm hôm đó.
Nhưng hắn không biết người tới chính là Phong Chính Thanh, Khương Phong chỉ biết được có một thế lực mới, nhưng hắn vẫn chưa tra ra được lai lịch của Phong Chính Thanh.
Phong Chính Thanh vừa mới đến cũng không thu nhận ai nên gián điệp không thể trà trộn vào được.
Trần Lạc cũng không để trong lòng.
Tuy nhiên, ngày hôm sau, khi Trần Lạc lái tổng cộng bốn mươi chiếc xe tải và chuẩn bị đi thu hoạch một lô vật tư, người của Lôi Hạo lại không xuất hiện như đã hứa hẹn.
Lại nhìn một cái, tất cả vật tư đều đã bị thu lấy hết.
Mãi đến khi Trần Lạc tìm tới cửa, Lôi Hạo mới ý thức được bản thân đã quên báo lại cho Trần Lạc.
Lãnh Thần hung hăng xách cổ Lôi Hạo lên:
“Tên mập chết tiệt này, ngươi dám giở trò với lão đại của chúng ta?”
…
Phong Chính Thanh?
Trần Lạc nhẹ giọng lẩm bẩm cái tên này.
Đây là một lão đại cấp Vương, hơn nữa còn là chúa tể một phương.
Dưới sự chỉ huy của hắn có một ít hạt giống nhân tài, mặc dù không phải Vương cấp, nhưng mà cũng là cấp 10.
Cấp 10 được coi là tinh anh của giới tinh anh.
Trần Lạc nhớ rằng Phong Chính Thanh khá uy nghiêm, làm người rất hào phóng.
Mục tiêu của Trần Lạc là tập hợp một nhóm tinh anh để cùng nhau vượt qua sau tận thế này, dị năng giả cấp Vương, tất nhiên muốn thử một lần.
Lôi Hạo gượng cười:
“Anh Trần Lạc, là lỗi của ta, dựa vào số vật tư chúng ta lấy được ngày hôm qua, ta sẽ cho ngươi hai mươi tấn gạo và một tấn dầu.”
Trần Lạc, thật sự không thể trêu đùa, mặc dù Phong Chính Thanh nói sẽ thay hắn giải quyết, nhưng hắn cũng không muốn đắc tội với Trần Lạc.
Lôi Hạo thật muốn tự tát mình một cái, tại sao lại quên báo cho Trần Lạc, tự tiện phá vỡ thỏa thuận, đây không phải là xúc phạm người khác sao?
Đúng lúc này, tiểu đệ của Lôi Hạo âm thanh bên trong mang theo vui mừng chạy vào báo cáo:
“Đại ca, đám người Phong Chính Thanh tới.”
Khi Phong Chính Thanh mới đến, đương nhiên phải tìm hiểu xem có loại đàn anh đàn chị hay gì đó ở gần không.
Tuy rằng hắn không sợ, nhưng cũng cần phải nghe ngóng cho rõ ràng.
Mà Trần Lạc lại là lão đại lớn nhất trong khu này, hắn rất có uy tín, tiêu diệt Diệp Cao Phi, trắng trợn cướp người, công khai tuyển người.
Mẹ nó, cũng cao siêu quá đi.
Không cần cẩn thận dò hỏi, chỉ cần thuận miệng hỏi là có thể biết, hơn nữa Lôi Hạo ngày hôm qua cũng đã nói cho Phong Chính Thanh.
Phong Chính Thanh mười phần kinh ngạc, điều kiện tuyển người còn khắt khe hơn ta.
Điều làm Phong Chính Thanh càng sốc hơn nữa là Trần Lạc thế mà đã chu đáo phòng ngừa bằng cách xây dựng trước một căn cứ bên ngoài thành phố.
Có thực lực, có tầm nhìn xa.
Nếu quyết sống mái bảo vệ Lôi Hạo, có thể sẽ không thể sống sót sau một cuộc chiến khốc liệt.
Khi Trần Lạc đến, Phong Chính Thanh liền nhận được tin tức, đoán rằng Trần Lạc sẽ đến chỗ của Lôi Hạo nên vội chạy tới, muốn kết giao bằng hữu với Trần Lạc.
Phong Chính Thanh, khoảng ba mươi tuổi, mặt chữ quốc, thập phần vui mừng nói:
“Trần Lạc huynh đệ phải không, tên tuổi vang dội, lão ca, ta mới đến đây, xin chỉ giáo nhiều hơn.”
“Hôm qua ta và Lôi Hạo được 600 tấn gạo và bột mì các loại, nhưng là ta không đúng, đã cướp đồ của ngươi, ta sẽ đưa một nửa, bồi thường 300 tấn vật tư được không?”
Tương đương với việc Trần Lạc không làm gì mà lại có được ba trăm tấn vật tư.