Quả nhiên, tinh linh cây dường như có thể nghe hiểu được lời nói của Mộng âm, đáp lại bằng những âm thanh bập bẹ, nhưng Mộng âm lại hoàn toàn không nghe hiểu.
Trần Lạc lắc đầu.
Tổng cộng có năm loại hạt giống khoai tây khác nhau, ít nhất phải nửa tháng sau mới biết được hiệu quả của loại nào tốt hơn, sau đó Mộng âm sẽ tiếp tục cải tiến chúng.
…
Mặc dù nhóm người của Lôi Hạo đều là cấp ba, nhưng tố chất của họ hơi kém một chút, không thể so sánh với đám người của Phong Chính Thanh được. Họ cảm thấy yêu cầu của Trần Lạc quá cao nên phần lớn đều đã rời đi. Đám người của Phong Chính Thanh có hơn một ngàn người, nhưng trên thực tế Trần Lạc đã cho họ ba ngày rưỡi.
Đám người này đã được huấn luyện bài bản, chia thành nhiều đội, bắt đầu đánh giết tang thi, đã có mấy chục người tử vong, cũng có một số người không muốn gia nhập. Cuối cùng chỉ có hơn sáu trăm người gia nhập. Số lượng thành viên của Trần Lạc tăng lên hơn hai ngàn hai trăm người trong một lần.
Trần Lạc trực tiếp đặt ra điều kiện tuyển dụng thành cấp bốn, nếu là cấp ba thì trừ khi họ có tài năng đặc biệt, còn không thì hoàn toàn không cần nữa. Nếu muốn gia nhập thì trước tiên phải thăng lên cấp bốn rồi nói tiếp. Sau khi chuyện này bị người khác biết rồi, họ đều ồn ào mắng thầm, con mẹ nó, ngươi cũng quá kiêu ngạo rồi.
Căn cứ mới đã được xây dựng, tất cả mọi người đều ngừng lại và chuẩn bị di chuyển. Một lượng lớn vật tư đã được chuyển lên xe, họ có đầy đủ nhân lực. Mễ Linh nói:
"Khu biệt thự này còn có thể làm điểm dừng chân, sau này còn có thể làm nơi ở tạm thời khi vào thành phố."
Trần Lạc gật đầu, sau đó thấy Pháp Vương dẫn Ngân Lang đi về phía trước, đi tới một chiếc BMW. Pháp Vương liếc nhìn người bên cạnh, người này ngay lập tức mở cửa xe với vẻ mặt nịnh nọt.
"Đội trưởng chó, mời vào."
Pháp Vương thoả mãn gật đầu, thằng nhóc này rất có tiền đồ nha.
Hãy đến xem phần thưởng đi, hôm nay đội trưởng chó sẽ thanh toán mọi thứ, à không, cái này sẽ làm chó phá sản mất. Nhưng Pháp Vương vẫn có thể mời được một chai nước uống. Ngân Lang tự giác lên hàng ghế sau còn Pháp Vương thì leo lên buồng lái. Động tác của Pháp Vương vô cùng thành thạo, chiếc xe bắt đầu từ từ chuyển động.
Trần Lạc: !
Mễ Linh: !
Tất cả mọi người: !
Pháp Vương ngồi trong xe, đeo kính đen, lộ ra một nụ cười đắc ý. Chỉ là lái xe thôi mà, không phải chỉ cần có tay là có thể lái hay sao? Ta cũng có tay mà, tại sao lại không thể lái chứ? Chiếc xe này vẫn còn khá LOW, lúc nào đó ta sẽ tìm một chiếc xe tốt hơn.
Sói xám khẽ hú lên, đại ca, cho ta đi theo với. Pháp Vương lạnh lùng nhìn sói xám, thứ phế vật này giữ lại có ích lợi gì chứ. Pháp Vương xuống xe, chân chó tát sói xám một cái và sủa vài tiếng. Thằng nhãi này cút ngay cho ta, ngày nào cũng quanh quẩn bên cạnh vợ ta, ý ngươi là sao đây?
Trong mắt sói xám lộ ra sự sợ hãi, tuyệt vọng cút đi, nó vẫn biết thực lực của Pháp Vương, nếu Pháp Vương muốn nó cút nó không dám không cút. Ngân Lang thờ ơ ngồi trong xe, sói xám tương đương với bị vua sói đuổi đi, đây là chuyện rất bình thường. Sói xám oán hận, đừng có bắt nạt sói xám, ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, ngươi chờ đó.
Ngân Lang, ngươi tình nguyện ngồi trong xe BMW khóc, cũng không nguyện ý cùng đi bốn chân với ta cười. Sớm muộn gì cũng có một ngày ta sẽ đánh bại được ngươi, Pháp Vương.
Trần Lạc trơ mắt nhìn, con sói xám thực sự không có giá trị, thực lực quá yếu, đẳng cấp lại thấp, còn phải cho ăn thịt mỗi ngày, có giữ lại thì cũng vô dụng, mà để nó làm thú cưng thì nó lại không nguyện ý. Pháp Vương thì lại không tiện vì còn cố kỵ Ngân Lang. Khi ta không tiện thì Pháp Vương sẽ ra tay. Còn khi Pháp Vương không tiện thì hừm…
Trần Lạc nháy mắt với Khương Phong, Khương Phong gật đầu rồi dẫn theo vài người rời đi. Hừm, Trần Lạc nghĩ, thu ba trăm điểm tích lũy của Pháp Vương thì cũng không quá đáng đâu đúng không?
Sau hai ngày, việc di dời và sắp xếp đã hoàn tấc, mọi người đã ổn định chỗ ở. Toàn bộ căn cứ được bao quanh bởi một bức tường đất cao tám mét và dày hai mươi centimet, mất hơn một tháng để xây dựng hơn năm trăm bức tường đất. Cấp bậc của dị năng giả hệ thổ càng cao thì bức tường đất được tạo ra càng vững chắc. Trong tương lai, họ sẽ tiến hành gia cố không ngừng, bây giờ có thể che mưa che gió là được.
Trên một miếng đất trống, Trần Lạc lại xây dựng thêm bốn căn biệt thự và dùng tường bao bọc chúng. Đây là nơi ở của Trần Lạc. Những căn biệt thự được xây dựng không còn đẹp như xưa, dù sao cũng đang trong hoàn cảnh bị hạn chế, nhưng tất cả đều đã được trang hoàng lại. Trần Lạc vẫn cảm thấy khá hài lòng.