Việc đầu tiên cần phải làm là đuổi người đi, để Tô Đại Trụ và Mã Ngọc về biệt thự sống một mình. Lúc đi ăn cơm cũng chỉ vài bước chân mà thôi. Mễ Linh sống trong phòng một mình, Mễ Phạn rưng rưng nước mắt.
Trong biệt thự của Trần Lạc còn có một cái chuồng chó sang trọng, vô cùng xa hoa, là phòng cưới của Pháp Vương, hiện đang được bổ sung, hắn sẽ không thu điểm tích lũy của nó.
Bên ngoài một chút là nơi ở của những thành viên cốt lõi như Hạ Hạo Nhien hay Thư Vân. Thành viên tinh anh có thể ở một mình một phòng. Thành viên bình thường thì mười người ở chung trong một căn nhà.
Cũng không phải không còn phòng trống mà là do Trần Lạc không muốn sắp xếp.
Thứ nhất, nếu muốn có được đãi ngộ tốt thì phải cố gắng, thứ hai, mọi người trong cùng một căn nhà đều thuộc cùng một tiểu đội nên họ có thể cùng nhau bồi dưỡng sự ăn ý. Ngoài ra cũng có nhà cho vợ chồng, nếu hai bên có thể tiết kiệm được một số điểm tích lũy nhất định thì có thể đổi lấy một căn nhà nhỏ riêng biệt.
Trần Lạc đã tìm được một bộ thiết bị đào giếng chuyên nghiệp,bên trong căn cứ đã đào mấy chục cái giếng, như vậy họ cũng không cần phải đi đến con sông gần đó để lấy nước mỗi ngày. Ưu điểm của căn cứ mới là an toàn và có không gian rộng rãi, nhưng khuyết điểm là để giết tang thi thì cần phải đi một quãng đường khá xa.
Nhiều người đã đi theo bước chân của Trần Lạc, cũng bắt đầu xây dựng căn cứ ở bên ngoài thành phố, nhưng bất luận là xét vê mặt quy mô hay vị trí địa lý thì đều kém Trần Lạc rất xa. Trần Lạc có thể hào phóng thuê mấy trăm người, tốn mất một tháng rưỡi mới có thể xây dựng xong, ai có nhiều vật tư được như Trần Lạc chứ? Họ có đủ khả năng để thuê nhân công sao?
Triệu Hải đã đến rồi, hắn mang theo đám đàn em cốt lõi của mình, tổng cộng có bảy người đến nương nhờ. Căn cứ của hắn đã không còn. Không phải do người khác gây ra mà là chính nó tự tan rã. Vật tư không có nhiều, thực lực của hắn và các đàn em cốt lõi cũng không có gì nổi trội. Nói trắng ra là hắn không thể quản lý được người của mình, lần trước hắn đã bị Diệp Cao Phi đánh một lần, làm cho trong lòng người của hắn cũng tản đi.
Vào giai đoạn đầu của mạt thế, hắn còn có thể dựa vào sự nhẫn tâm và súng trong tay để uy hiếp. Nhưng hiện tại có mấy ai mà không phải người tàn nhẫn chứ? Người yếu đuối thì hoàn toàn không thể sống sót. Súng lục nhỏ thì không có tác dụng răn đe.
Triệu Hải cuối cùng cũng hiểu được rồi, thời thế đã thay đổi. Triệu Hải có hơi mệt mỏi về tinh thần và thể lực, năng lực quản lý của hắn vô dụng, không thể khống chế được người, bản thân hắn không có thực lực thì không ai có thể phục hắn được. Dù có mối quan hệ tốt với Trần Lạc cũng không có tác dụng, Trần Lạc sẽ không vô duyên vô cớ giúp đỡ hắn. Triệu Hải thở dài một hơi:
"Không chơi đùa nữa, chúng ta giải tán, đi thôi, chúng ta đi đầu quân cho Trần Lạc đi, hẳn là hắn sẽ cho chúng ta một ít mặt mũi."
Trước đó, đàn em của Triệu Hải là Vương Quân không nguyện ý gia nhập Trần Lạc, muốn ở lại nơi này của Triệu Hải làm một nhân vật cao cấp, hoàn toàn không muốn đến chỗ Trần Lạc làm đàn em. Nhưng hiện tại, đàn em của nhà người ta còn sống tốt hơn cả hắn, gặp đàn em nhà người ta hắn còn phải tươi cười. Nếu bây giờ Trần Lạc chịu thu nhận hắn thì hắn sẽ cảm tạ trời đất.
Tống Lăng không lo lắng, hắn đã nịnh nọt tâng bốc Trần Lạc rất nhiều lần, Trần Lạc sẽ không đến mức trở mặt không quen biết đúng không?
Bảy người họ lái hai chiếc xe đi tới căn cứ mới của Trần Lạc. Trong căn cứ có hai cánh cổng, một ở hướng đông và một ở hướng tây, đều là cổng sắt lớn dày đến một mét, là do Long Ngọc đặc biệt chế tạo ra, mặc dù không chống lại được tang thi cao cấp nhưng lại không cần e ngại tang thi cấp thấp, như vậy là đủ rồi.
Nhóm người Triệu Hải nhìn căn cứ có tường thành cao to này, trong lòng vô cùng phức tạp. Sự chênh lệch càng lúc càng lớn. Dù có cho hắn cái căn cứ này đi chăng nữa thì bản thân hắn cũng không thể giữ được.
Trần Lạc nhận được tin tức, tự mình ra nghênh tiếp, dù sao cũng là bạn bè. Trần Lạc cười to, nói:
"Anh Hải, sao ngươi lại tới đây rồi?"
Trên mặt Triệu Hải nở nụ cười, Trần Lạc vẫn nể tình, có bao nhiêu người có thể được hắn gọi một tiếng anh chứ? Tuy rằng chỉ là câu khách sáo nhưng điều này cũng làm cho Triệu Hải cảm thấy có mặt mũi. Triệu Hải cay đắng nói:
"Ngươi gọi ta là Đại Hải hay Tiểu Hải gì cũng được, lần này ta tới là muốn theo ngươi đi kiếm miếng cơm ăn."
…
Triệu Hải đến nương nhờ, Trần Lạc thu nhận mà không có bất cứ ý kiến gì. Nhưng phải sắp xếp cho họ làm gì bây giờ nhỉ? Chẳng lẽ mỗi ngày đi đánh giết tang thi như các thành viên bình thường hay sao?