Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 276: Chương 276 - Không Còn Ai Sống Sót

Như nghĩ đến gì, hai mắt Trần Lạc sáng lên. Trước khi mạt thế bùng nổ thì Triệu Hải là một kẻ thu nợ và hắn có năng lực thu thập thông tin rất tốt. Bằng không tiền đã đưa ra ngoài rồi, nếu không thể thu lại thì phải làm sao đây? Cũng có một số người một khi mắc nợ sẽ bỏ trốn, tìm cách nào cũng không thấy, vậy nên khả năng tìm người của họ cũng rất tốt. Đây còn không phải là điệp viên tình báo hay sao? Năng lực trời sinh chắc chắn có chỗ hữu dụng.

Để cho Triệu Hải tổ chức một nhóm người khác thành lập đội tình báo. Khương Phong là đội trưởng của đội số một và Triệu Hải sẽ là đội trưởng của đội số hai. Thật ra để Khương Phong làm vẫn được, nhưng Trần Lạc muốn gây áp lực cho hắn.

Trần Lạc nói với Triệu Hải về điều đó, Triệu Hải vui mừng khôn xiết, công việc này vừa không cần đối đầu trực diện với tang thi vừa có thể để hắn phát huy sở trường của bản thân.

...

Sinh vật biển càng ngày càng hung hãn hơn, càng ngày càng có nhiều người ý thức được, vùng duyên hải không thể ở được nữa. Phong Chính Thanh là người thứ nhất, có người đi những nơi khác nhưng cũng có người đi tới Thần Đô. Lâm Thiên là một trong số đó. Lâm Thiên mang theo hơn hai trăm người của mình và vật tư, mở một đoàn xe đi dọc theo đường cái muốn tiến vào Thần Đô. Từ rất xa, Lâm Thiên đột nhiên khẽ giật mình, hắn thật sự thấy một khu biệt thự mang dáng vẻ của một ngôi làng.

Lâm Thiên không cách nào tin tưởng, trước khi mạt thế bùng phát chắc chắn không thể có một ngôi làng như vậy, nó chỉ có thể được xây dựng sau khi mạt thế bùng phát mà thôi. Có thể xây dựng được chưa chắc đã có thực lực, nhưng có thể bảo vệ được thì chắc chắn phải có thực lực. Bản thân hắn chỉ tùy tiện đi tới Thần Đô, nói như vậy ở Thần Đô đã có không ít thế lực, hắn muốn đứng vững ở đây quả thật không dễ dàng gì. Lâm Thiên âm thầm tính toán trong lòng, nếu có thể thì ta nhất định phải đi tìm một chỗ dựa, như vậy mới có thể đứng vững được.

Hắn không vội vàng liên lạc với Trần Lạc, sau khi vào thành phố Lâm Thiên đi gặp thủ lĩnh của một số thế lực nhỏ, tin tức thu thập được làm cho hắn trố mắt ngoác mồm. Thành viên chỉ tuyển người cấp bốn thật sao? Mẹ kiếp, là thật hay giả vậy? Lâm Thiên không nhịn được chửi tục. Người này có bao nhiêu sức mạnh mới có được sự tự tin như vậy chứ?

Chuyện Trần Lạc có bao nhiêu thành viên, kỳ thực cũng không phải là bí mật, thông qua quan sát đại khái cũng có thể đoán được. con số hơn hai ngàn người cũng khiến cho Lâm Thiên kinh ngạc, nếu không đủ vật tư thì không nuôi nổi nhiều người đến như vậy. Dù là tuyển người vô cùng khắt khe những vẫn có thể tuyển được nhiều người đến như vậy sao?

Đồng thời, những thủ lĩnh nhỏ này giữ kín như bưng đối với Trần Lạc, từ trước đến giờ những kẻ dám khiêu khích Trần Lạc không một ai còn sống. Không ai dám gây sự với hắn, hắn hoàn toàn xứng đáng là bá vương gần đây. Một trong những thủ lĩnh nhỏ thở dài:

"Ta cũng muốn gia nhập nhưng người ta không thu nhận ta."

Nhưng Lâm Thiên cũng thu thập được một tin tức, đó là trong tình huống bình thường Trần Lạc cũng không ức hiếp người khác, nếu ngươi không gây sự với hắn thì hắn cũng sẽ không gây sự với ngươi. Trừ khi ngươi có đồ tốt.

Ánh mắt Lâm Thiên lóe lên, ta nhất định phải có được chỗ dựa này, tạo mối quan hệ, dù cho ta mới đến thì cũng không ai dám bắt nạt bản thân. Sau khi kiểm tra lại số vật tư của bản thân, lúc này Lâm Thiên mới mang theo phần quà thật dày đến gặp Trần Lạc. Nếu ngươi đi tay không đến vậy thì chắc chắn ngươi không thể gặp được, cút nhanh đi, thật tội nghiệp. Còn nếu ngươi mang theo phần quà, mà còn là món quà thật dày thì có thể sẽ được gặp một lần. Bằng không lời đồn truyền ra, người khác sẽ không tặng quà nữa thì phải làm sao?

Lâm Thiên được Trần Quang dẫn vào, mặt mày Trần Quang hớn hở, cái tên Lâm Thiên này thật sự mang đến một món quà rất dày. Cực kỳ nhiều hải sản. Lâm Thiên vừa thấy Trần Lạc thì cúi đầu cung kính nói:

"Lâm Thiên kính chào thủ lĩnh Trần, Lâm Thiên biết được thủ lĩnh Trần rất có tiếng tăm ở Thần Đồ nên sinh lòng ngưỡng mộ, hôm nay đến đây để gặp mặt."

Lâm Thiên vô cùng cung kính, thậm chí còn cung kính hợp khi gặp cha nữa.Trần Quang cười nói:

"Thủ lĩnh, đây là danh mục quà tặng Lâm thiên mang đến, ngươi xem thử xem."

Trần Quang thấy Trần Lạc đang nheo mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Thiên. Trần Quang cảm thấy rất kỳ quái, tại sao thủ lĩnh lại nhìn tên Lâm Thiên này như vậy chứ? Không hiểu sao Trần Quang cảm thấy lạnh sống lưng.

Một tay Trần Lạc cầm tờ danh mục, nhìn Lâm Thiên rồi lại bật cười, ánh mắt sâu thăm thẳm lạnh lùng. Thật không ngờ nha, không ngờ kẻ thù lại tự đưa mình đến cửa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!