Đúng vậy, Lâm Thiên và Trần Lạc có thù oán, chính đàn em của hắn chặn đường Trần Lạc và Tô Đại Trụ, hại chết Tô Đại Trụ. Lúc đó Trần Lạc và Tô Đại Trụ đến một căn nhà kho trước, bên trong có rất nhiều vật tư, nhưng đàn em của Lâm Thiên cũng đuổi theo sát nút.
Không cần phải nói, ngươi tìm được thứ gì trước thì thức đó chính là của ngươi, nếu không thì dùng nắm đấm, nắm đấm của ai mạnh hơn thì vật tư chính là của người đó. Mặc dù Trần Lạc và Tô Đại Trụ rất thèm muốn số vật tư đó nhưng họ cũng tự biết bản thân không phải là đối thủ của mấy chục người nên chỉ đành từ bỏ.
Nhưng có một người đàn em của Lâm Thiên không muốn thả nhóm Trần Lạc, họ cảm thấy hai tên nhóc này bị cướp vật tư nhất định sẽ ghi hận trong lòng, lo ngại rằng nhóm Trần Lạc sẽ âm thầm gây họa trong tương lai. Tốt hơn hết là trực tiếp giết chết nhóm Trần Lạc để tránh những rắc rối sau này.
Sau đó Trần Lạc bị thương bỏ chạy còn Tô Đại Trụ thì đã chết. Trần Lạc bỏ chạy, Lâm Thiên cũng không coi trọng việc đó, không đi truy sát Trần Lạc, quan trọng nhất là phải sống sót. Tuy rằng không phải Lâm Thiên ra tay nhưng Trần Lạc lại trực tiếp đổ lỗi cho Lâm Thiên. Ta không quan tâm ngươi có làm hay không, nếu là người của ngươi thì ngươi phải chịu trách nhiệm. Tất cả mọi người đều phải chết.
Ở kiếp này, mặc dù ngươi vẫn không động thủ nhưng ngươi vẫn phải chết, phải chết hai lần. Muốn trách thì trách ngươi xui xẻo, ta lại sống lại rồi. Trần Lạc trong lòng lạnh lẽo nhưng trên mặt lại nở nụ cười, ngươi yên tâm, hiện tại ta tuyệt đối sẽ không ra tay với ngươi.
Ta phải chờ ngươi thu nhận toàn bộ đàn em của kiếp trước trước. Nhưng kẻ đã tổn thương đến ta và anh em của ta thì không kẻ nào được phép chạy thoát. Nếu hiện tại ta giết ngươi rồi, vậy thì làm sao ngươi có thể tiếp tục thu nhận đàn em chứ?
Ta chỉ biết tướng mạo của những người kia, nhưng không biết họ tên, nếu cố ý đi tìm thì thật sự quá khó khăn. Chờ đến khi các ngươi tề tụ động đủ rồi ta mới một lưới bắt hết.
Có thể hiệu ứng hồ điệp sẽ để lọt mấy người, nhưng cũng không đáng kể, dù sao cũng tốt hơn động thủ ngay bây giờ.Con người của ta có thù oán sẽ báo thù tại chỗ, tuyệt không dây dưa. Nhưng vì ngươi, Lâm Thiên à, ta nguyện ý vì ngươi phá lệ một lần, để cho ngươi một cơ hội phát triển.
Cách đây không lâu, Lâm Thiên cảm thấy mình chết rất oan ức, không phải lỗi của hắn, cũng không phải do hắn lắm, đây rõ ràng là tai họa từ trên trời rơi xuống. Đến cuối cùng, không có sự phân biệt giữa đúng và sai, chỉ có thù hận.
Trần Lạc cầm danh mục quà tặng của Lâm Thiên, nhìn một cách vui vẻ, Lâm thiên thận trọng ngẩng đầu nhìn Trần Lạc, hoàn toàn không biết chỉ vừa mới gặp mặt mà Trần Lạc đã phán án tử cho hắn. Trần Lạc tặc lưỡi xem danh mục, thật sự là bỏ ra vốn lớn. Có hai ngàn ký rong biển khô, một ngàn ký tôm, một trăm ký tôm khô, vây cá mập khô, hải sâm khô và các loại hải sản khác. Tổng cộng có tới ba tấn.
Đây thật sự là vốn liếng.
Các thành phố ven biển là cơ sở bán buôn hải sản, Lâm Thiên có vài kho hàng lớn, dù hắn ăn thường xuyên cũng còn rất nhiều. Những thứ đồ này chiếm một nửa số hàng tích trữ của Lâm Thiên, Lâm Thiên nghe thấy Trần Lạc rất trâu bò nên mới cắn răng mang tặng. Không thể không nói, Lâm Thiên vẫn rất quyết đoán.
…
Trần Lạc cười nhạt, xem qua danh sách mấy lần:
"Ta rất thích món cá nướng này, tôm cũng vậy."
Lâm Thiên lập tức hiểu ý:
"Anh Trần, ta sẽ gửi cho ngươi toàn bộ tồn kho của hai món đồ này."
Trần Lạc cười, vỗ bả vai Lâm Thiên:
"Ánh mắt ngươi rất tinh tường."
Lâm Thiên mỉm cười và nói:
"Ta mới đến đây, ta hy vọng anh Trần có thể chiếu cố nhiều hơn."
Trần Lạc cười nói:
"Nói thì dễ thôi, truyền xuống đi, sau này nếu có người phản dối Lâm Thiên, chính là phản đối ta."
Trần Quang sửng sốt, không phải, đại ca, loại lời nói này không giống như là lời ngươi nói đâu.
Đại ca tuy rằng tàn nhẫn, nhưng cũng là nói được làm được, những thứ hải sản này mặc dù có giá trị không nhỏ, nhưng không cần phải hứa hẹn lớn như vậy chứ?
Những người khác kinh ngạc nhìn Trần Lạc, ngay cả Triệu Hải, người có quan hệ tốt với Trần Lạc, trước đây cũng chưa từng quảng bá như vậy.
Lâm Thiên vui mừng khôn xiết, đưa hết tiền thì khác, thành công ôm đùi rồi.
Lâm Thiên vỗ trán nói:
"Còn có đồ tốt, nhưng là quên đưa cho anh Trần."
"Mang nó lên."
Hai đàn em của Lâm Thiên bước vào, mỗi người cầm một chiếc mai rùa xanh đen. Mai rùa rất lớn, dài khoảng một mét, rộng nửa mét.
Lâm Thiên đưa một mảnh cho Trần Lạc và nói:
"Anh Trần, mai rùa này rất chắc chắn, ngay cả người dị năng giả cấp bốn cũng không thể phá vỡ, ta đã phải tốn rất nhiều công sức mới có thể giết vài con rùa lớn, thu được mai rùa của chúng. Thứ này đối với ngươi mà nói cũng không có tác dụng gì, nhưng nó rất đẹp, coi như là sưu tập trang trí."