Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 287: Chương 287 - Thức Tỉnh Dị Năng

Thời gian này, người không thể chiến đấu với tang thi thực sự không nhiều, có ai nguyện ý nuôi dưỡng loại phế vật như vậy, lại còn nguyện ý chung đội với hắn chứ?

Số lượng tang thi ước tính đã giảm hơn một nửa.

Ở những giai đoạn sau, số lượng người sống sót có khi sẽ vượt qua cả tang thi, nhưng khi đó, tất cả những tang thi còn sống sót sẽ xảo quyệt như cáo.

Số lượng người sống sót sẽ ngày càng giảm bớt và việc chiến đấu với tang thi sẽ dẫn đến cái chết.

Trần Lạc này, chính là vì có dị loại như Trần Lạc nên mới dẫn đến số lượng tang thi không đủ để giết.

Trần Lạc suy nghĩ một chút, qua mấy ngày nữa tang thi sẽ tiến hóa tới cấp 4, nếu vẫn không ngừng giết chóc, điều này sẽ khiến thể xác mệt mỏi, tinh thần cũng trở nên uể oải.

Để cho các thành viên nghỉ ngơi một vài ngày.

Không cần lo lắng không có tang thi để giết, Trần Lạc chọn căn cứ ở bên ngoài thành còn vì một lý do khác, không nói đến những khu khác ở Thần Đô, gần đây cũng có mấy thành phố, chỉ là cần đi bộ nhiều hơn một chút.

Có thể nghỉ ngơi, nhưng không thể ngừng hấp thu tinh thể.

Càng ngày càng nhiều thành viên được thăng cấp lên cấp 4, chỉ cần có tư chất trên trung bình thì tốc độ thăng cấp có thể đuổi kịp tang thi.

Ba ngày sau, Trần Lạc đang hấp thu tinh thể đột nhiên cảm thấy đầu đau nhức.

Trần Lạc không những không hoảng sợ mà còn vui mừng khôn xiết, thăng cấp lên cấp 7!

Cấp 3 và cấp 4 là một sự biến đổi về chất, cấp 6 và cấp 7 là một sự biến đổi về chất khác.

Đối với Trần Lạc mà nói, sự thay đổi về chất này còn lớn hơn, bởi vì Trần Lạc tương đương với việc thăng cấp từ cấp 8 lên cấp 9.

Sự khác biệt duy nhất giữa Trần Lạc cấp 7 và cấp 9 là mặc dù chất lượng tinh thể giống nhau, nhưng năng lượng dị năng ẩn chứa trong tinh thể kém xa so với cấp 9.

Tương đương với mười gam vàng so với một trăm gam vàng, dù đều là vàng, nhưng số lượng thì khác nhau.

Trần Lạc cảm giác giống như đang nằm mơ, trong vòng sáu tháng ngắn ngủi, bản thân đã đạt tới trình độ này.

Kiếp trước, vào thời điểm này, cũng chỉ vừa mới thăng cấp lên cấp 5.

Hiện tại, không chỉ thăng cấp lên cấp 7 mà còn thức tỉnh được song dị năng, có thể đánh bại hàng trăm kiếp trước của bản thân.

Sau khi bình tĩnh lại, Trần Lạc nóng lòng muốn kiểm tra dị năng thời gian của mình.

Trước đây nếu dám thử, tinh thể nhất định sẽ bị vỡ vụn, hiện tại số lượng dị năng tăng vọt, có thể thử.

Không phải cứ thức tỉnh dị năng nào là nhất định có thể nắm giữ tất cả kỹ năng của hệ dị năng ấy.

Nhưng bất kỳ ai cũng có thể sử dụng kỹ năng thông dụng nhất.

Ví dụ như hệ lửa có thể sử dụng quả cầu lửa, chỉ cần ngưng tụ dị năng trong lòng bàn tay là có thể tạo ra quả cầu lửa, nhưng nếu muốn sử dụng kỹ năng cao cấp hơn một chút như là ngọn lửa bùng nổ thì phải tự mình lĩnh ngộ.

Trần Lạc thử ngưng tụ dị năng thời gian trên tay để xem xem có hiệu quả gì không.

Nhưng điều làm hắn ngạc nhiên là trên tay hắn không hề có phản ứng gì cả, thậm chí Trần Lạc cũng không cảm nhận được dị năng của mình đang giảm xuống.

Tại sao lại như vậy?

Lúc ấy, Trần Lạc có thể sử dụng được chiêu gia tốc thời gian, nhưng chính hắn cũng không biết bản thân mình đã làm thế nào để kích hoạt chiêu thức này, hắn cũng không dám thử lại lần nữa.

Trần Lạc chửi thầm một tiếng, chẳng lẽ phải đợi đến lúc đối mặt với cái chết mới có thể lĩnh ngộ được sao?

Hắn cẩn thận hồi tưởng lại cảm giác và hoàn cảnh sử dụng gia tốc thời gian lần trước.

Khi ấy trong lòng hắn đã hô to, Đột Biến Thể, ngươi mau chết đi, hãy mau chết bất đắc kỳ tử đi.

Lúc ấy hắn đã hy vọng thời gian sống của Đột Biến Thể đã hết, lập tức chết đi.

Sau đó hắn đã dùng được gia tốc thời gian.

Trần Lạc nghi ngờ, chẳng lẽ dị năng thời gian không phải sử dụng bằng thân thể, mà là dùng suy nghĩ?

Hình như là vậy, hắn nhớ một dị năng giả hệ thời gian khác là Khương Sơ Tuyết đã từng dùng chiêu đóng băng thời gian để cố định hắn, lúc đó cô ấy cũng không làm hành động gì cả.

Không có điềm báo, không thể kháng cự, không thể ngăn cản thời gian dừng lại, ngay cả lực lượng dị năng cũng không thể sử dụng được.

Lúc ấy Trần Lạc đã cảm thấy kinh khủng không thôi, không thể nào lý giải được.

Thời gian là vô định hình, không nhìn thấy, không chạm vào, không thể dùng thân thể, phải dùng suy nghĩ.

Tuy hắn không hiểu biết rõ ràng về dị năng thời gian, nhưng dùng tri thức của nhân loại vẫn có thể lý giải được thời gian là gì.

Tua ngược thời gian, đóng băng thời gian, gia tốc thời gian.

Bắt đầu từ chiêu gia tốc thời gian hắn đã từng dùng trước đây.

Trần Lạc nhìn chằm chằm vào cái chén màu trắng đang nằm trên bàn đối diện.

Cái chén này rất mới, hôm trước Mễ Phạn không cẩn thận làm vỡ cái chén cũ, cho nên mới đổi sang cái này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!