Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 288: Chương 288 - Biến Hóa Khôn Lường

"Trở thành đồ cũ cho ta."

Đôi mắt của Trần Lạc trợn to lên không khác gì mắt gà chọi, cũng không thể làm cái chén cũ đi được.

Trần Lạc khó hiểu gãi đầu, chẳng lẽ hắn quá cùi bắp?

Đột nhiên, Trần Lạc chợt nhận ra có điều gì đó không đúng.

Dị năng của hắn đã giảm bớt không ít, chắc chắn là hắn đã sử dụng gia tốc thời gian mà không nhận ra.

Trần Lạc suy nghĩ một hồi, đôi mắt đột nhiên sáng rực lên.

Một cái chén mới tinh muốn trở nên cũ nát phải trải qua rất nhiều năm, có lẽ hắn mới chỉ làm gia tốc thời gian đến nửa năm hoặc là một năm sau.

Trần Lạc cầm lấy cái chén nhìn thật kỹ, đôi mắt càng sáng lên, đúng là có chỗ khác với vừa nãy, cái chén trà trắng tinh đã hơi ngả vàng, là do lúc trước hắn không chú ý tới.

Hình như cũng không đúng, nếu liên tục sử dụng gia tốc thời gian thì chắc chắn có thể khiến cái chén này trở nên cũ hơn nữa.

Chẳng lẽ hiện tại hắn còn chưa thể liên tục sử dụng gia tốc thời gian trên cùng một mục tiêu?

Không thể dùng vật chết, vậy thì dùng vật sống để thử nghiệm một chút, có lẽ vật sống sẽ có biến hóa lớn hơn.

Trần Lạc ra khỏi phòng, đi vào trong sân.

Đầu tiên hắn nhìn vào Tiểu Hồng đang nằm trong ổ ấp trứng.

Tiểu Hồng cảnh giác nhìn thoáng qua Trần Lạc một cái, tuy nó rất sợ tên người này làm chuyện không bằng chó, nhưng mà con của nó sắp sinh rồi.

Chỗ trứng này của ta, ngươi không được ăn quả nào hết.

Dùng Tiểu Hồng để làm thí nghiệm?

Không được, nhỡ đâu nó bị biến thành gà mái già, vậy thì còn ai để đẻ trứng nữa.

Trần Lạc lại nhìn lại cô vợ ngân lang của Pháp Vương, cũng sắp sinh rồi à.

Nó cũng không được, nhỡ đâu xảy ra biến hóa không lường trước được, làm vợ của Pháp Vương không còn nữa thì không tốt.

Hay là tìm một con vật khác nhỏ hơn thôi.

Cuối cùng, Trần Lạc quyết định chọn một con bọ hung đang đẩy phân.

Con bọ hung này có hình thể nhỏ hơn những con bọ hung khác.

Sau khi sử dụng gia tốc thời gian, hình thể của con bọ hung này đột nhiên thay đổi, nhìn bằng mắt thường cũng có thể phát hiện ra nó đang nhanh chóng lớn lên.

Nó lại không hề nhận ra, trái lại còn vui vẻ đi tiếp, nó có thể đẩy phân nhanh hơn, hình như còn có thể ăn nhiều phân hơn.

Sắc mặt Trần Lạc trở nên trắng bệch, dị năng đột nhiên giảm đi một phần tư.

So với lúc gia tốc chén trà, lần này đã tiêu hao quá nhiều dị năng.

Chẳng lẽ lực lượng để gia tốc thời gian giữa vật sống và vật chết không như nhau sao?

Hình như tác dụng đóng băng thời gian của Khương Sơ Tuyết cũng có hiệu quả khác nhau trên các đối tượng.

Đối với Trần Lạc lúc ấy đã là cấp vương mà nói, chỉ có thể đóng băng thời gian mười giây, nhưng đối phó với các dị năng giả bậc mười thì có thể lâu gần một phút.

Vậy nếu ta dùng gia tốc thời gian trên các đối tượng khác nhau thì sẽ phải chịu tiêu hao khác nhau.

Trần Lạc lại đi vào khu gieo trồng, chỗ khoai tây mà Mộng âm u Dương Lô gieo trồng đã sắp chín rồi.

Hay là thử nghiệm trên chúng xem.

Trong chớp mắt, củ khoai tây nhỏ biến thành củ khoai tây to.

Trần Lạc vui mừng không thôi, chẳng lẽ gia tốc thời gian có thể dùng để trồng rau?

Nhưng mà, quá xa xỉ, Trần Lạc mới chỉ sử dụng gia tốc thời gian trên một mục tiêu cụ thể, nếu có dùng thì một ngày cũng chỉ trồng ra được vài củ khoai tây.

Đầu óc Trần Lạc bị úng nước mới nghĩ ra trò dùng dị năng thời gian để trồng rau.

Tiêu hao dị năng rất lớn, hắn phải cải tiến lại để lượng tiêu hao trở nên nhỏ hơn đã.

Phải rồi, nếu có thể làm khoai tây và con bọ hung nhanh chóng trưởng thành, vậy nếu tác dụng lên con người thì sao?

Giống như Trần Lạc biết rõ sau này bản thân mình sẽ là cấp vương, nếu gia tốc thời gian lên mấy năm, có khi nào bản thân hắn sẽ đột ngột thăng cấp lên cấp vương không?

Nghe thì có vẻ không thể tin nổi, nhưng dị năng thời gian chẳng phải là loại dị năng vô cùng thần kỳ sao?

Có khi nào thành công thì sao?

Người không tàn nhẫn, đứng không vững chân, trên mặt Trần Lạc lộ ra vẻ tàn nhẫn, quyết định áp bức bản thân một phen.

Sau đó, cả người Trần Lạc không còn chút sức lực, trực tiếp nằm liệt trên mặt đất.

Dị năng trong người hắn gần như đã tiêu hao hết, nhưng thực lực của hắn lại không có bất kỳ thay đổi nào.

Cùng một cấp bậc, nhưng nếu không ngừng hấp thu tinh thể thì lực lượng dị năng ẩn chứa trong tinh thể sẽ không giống với người khác, có điều giới hạn lực lượng cao nhất của Trần Lạc vẫn không hề tăng thêm.

Trần Lạc đi tới trước gương, nếu nói có gì thay đổi, thì đó là khuôn mặt của hắn vẫn trẻ như cũ, nhưng dưới cằm đã mọc đầy râu.

Cái này...

Chẳng lẽ gia tốc thời gian không có hiệu quả gì đối với cấp bậc dị năng sao?

Trần Lạc cảm thấy bản thân quá tham lam, nếu như có hiệu quả thì hắn đã trở thành người vô địch, có thể chế tạo ra vô số người cấp vương.

Vậy gia tốc thời gian còn có tác dụng gì?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!