"Gâu gâu."
Pháp Vương hướng về phía Trần Lạc sủa to.
Tại sao đã phát hết cho những người khác, lại không chịu phát tấm khiên cho chó?
Chẳng lẽ ngươi không sợ ta bị thương sao?
Trần Lạc liếc mắt nhìn nó một cái, dựa vào tốc độ đó của ngươi, dựa vào tính cách đó của ngươi, lại còn còn thực lực xếp thứ hai trong toàn căn cứ, còn phải cần tấm khiên?
Ngay cả pháp trượng ngươi còn không cầm được, còn phải lấy tấm khiên?
Nếu như tấm khiên có tính tích phân thì Pháp Vương sẽ không thèm đòi, nhưng những thành viên bình thường còn được miễn phí, chẳng lẽ trưởng lão lại bị thu phí?
Pháp Vương đi vòng quanh Trần Lạc mấy vòng, thỉnh thoảng còn cọ đầu vào chân Trần Lạc.
Mễ Phạn phiên dịch:
"Pháp Vương nói có thể cột tấm khiên lên lưng nó."
Trần Lạc tưởng tượng ra hình ảnh đó trong đầu.
Cột tấm khiên vào lưng đúng là một cách hay.
Chỉ qua một lát, trên lưng Pháp Vương đã xuất hiện thêm một cái mai rùa, mai rùa bao trùm toàn thân Pháp Vương, Pháp Vương thỉnh thoảng lại ló đầu ra một cái.
Nhìn qua có chút quái dị, nói thẳng là xấu.
Pháp Vương không để bụng, đẹp thì có ích gì?
An toàn là trên hết, ta không thể để đám chó con sắp sinh ra làm chó không cha, để ngân lang phải sống một mình được.
Nếu không thì có con chó khác ngủ vợ của ta, đánh con của ta.
Một tinh thể bậc bốn đổi được năm tích phân, trưởng lão chó chuẩn bị ra trận.
Tích phân ơi, ta đến đây.
Các thành viên chia ra thành bốn đội ngũ, khoảng năm trăm người một tổ, đi theo các phương hướng khác nhau để tiêu diệt tang thi.
Trần Lạc cũng đi ra ngoài.
Nếu chỉ dựa vào những thành viên này thì rất khó kiếm được một số lượng lớn tinh thể bậc bốn trong thời gian ngắn, mà hắn muốn nhanh chóng bồi dưỡng dị năng giả hệ tự nhiên, hệ quang minh trong căn cứ, phải cung cấp tinh thể cao cấp để bọn họ nhanh chóng đạt đến bậc bốn.
Hiện tại, trong những người hệ tự nhiên chỉ có tám người là đạt tới bậc bốn, số lượng quá ít, phải biết toàn căn cứ có đến 329 người là hệ tự nhiên.
Bọn họ đạt đến bậc bốn, mới có thể trồng ra thật nhiều rau được.
Trần Lạc dẫn theo hai nam hai nữ ra khỏi căn cứ.
Nhiệm vụ chủ yếu của bốn người này là đi theo để thu nhặt tinh thể, tiết kiệm thời gian, chủ yếu là do Trần Lạc lười.
Mới ra khỏi căn cứ, Trần Lạc đã bị mười mấy người ngăn lại.
Có cả nam lẫn nữ, nhìn qua thì có vẻ lúc trước phải sống rất chật vật.
Bọn họ ngăn đầu xe của Trần Lạc lại, toàn bộ quỳ xuống rầm rầm trước mặt hắn.
"Trần lão đại, xin ngài đại phát từ bi thu nhận chúng ta với, bắt chúng ta làm gì cũng được, chỉ cần có một miếng ăn, không chết đói là được."
Trong căn cứ của Trần Lạc nổi tiếng là có đãi ngộ tốt, vật tư cũng nhiều nhất.
Trần Lạc nhíu mày:
"Cút xa ra, đừng chọc ta tức giận."
Trần Lạc vẫn đang thu nhận người, chỉ cần thỏa mãn điều kiện là được, những người này còn khẩn cầu như vậy, chắc chắn là không đủ điều kiện.
Trong căn cứ vẫn còn thiếu một vài vị trí hậu cần, nhưng Trần Lạc không muốn thu nhận những người này, không có tí kiên cường nào cả.
Mấy chiếc xe khác chạy đến, Lâm Thiên xuống khỏi xe, nhìn thấy xe của Trần Lạc lập tức đi đến, cung kính nói:
"Trần ca."
Trần Lạc liếc mắt nhìn hắn một cái:
"Có chuyện gì sao?"
Lâm Thiên nói:
"Trần ca, ở chỗ chúng ta đã không còn đủ nước ngọt sạch nữa rồi, có thể lấy hải sản để đổi nước với ngài không?"
Trần Lạc nói:
"Được thôi, một cân hải sản đổi hai lít nước."
Lâm Thiên choáng váng, húp dày như vậy?
Đại ca, đó là hải sản, chứ không phải là rong biển, chỉ đổi được hai cân nước?
Ta cung phụng ngươi như cha ruột của mình, ngươi coi ta làm thằng ngu coi tiền như rác?
Nếu biết trước thì ta đã không tới đây rồi.
Nhưng Trần Lạc đã lên tiếng rồi, Lâm Thiên dám không đổi sao? Hắn đã từng nghe đến chuyện Trần Lạc lật mặt như lật sách.
Nếu không đổi, chỉ sợ sẽ bị Trần Lạc ghim thù, những nỗ lực lúc trước sẽ uổng phí hết cả.
Trần Lạc lại nói:
"Thế này đi, đổi một nghìn cân hải sản, thùng thì không tính tiền."
Lâm Thiên run rẩy khóe miệng, vẫn phải cố mà đồng ý, nếu lần sau ta còn đến tìm ngươi đổi vật tư thì ta sẽ bị liệt đầu óc.
Đám người quỳ trên mặt đất còn đang cầu xin, Lâm Thiên tìm hiểu rõ chuyện này là thế nào xong, nói.
"Xử lý hết toàn bộ bọn họ đi, dám cả gan cản đường Trần ca, đúng là không muốn sống mà."
Đàn em của Lâm Thiên nhận được mệnh lệnh, lập tức bắt tay vào hành động.
Lâm Thiên cong eo giải thích với Trần Lạc:
"Trần ca, ngươi không thu nhận bọn họ, chắc chắn bọn họ sẽ cảm thấy bất mãn, để bọn họ lại cũng không có ích gì, có khi còn gây tai họa về sau, thà rằng trực tiếp giết chết."
"Ngài có thân phận như thế nào, sao có thể chấp nhặt với đám người này, loại chuyện như vậy cứ để tiểu đệ làm là được."
Mười mấy người đang quỳ không có thực lực gì cả, có thực lực cũng không cần quỳ xuống cầu xin, bị mấy chục người của Lâm Thiên nhanh chóng diệt trừ.