Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 291: Chương 291 - Tiểu Thiên, Làm Rất Tốt

Lâm Thiên lại sai đàn em ném thi thể lên trên xe, thậm chí còn lau khô vết máu.

Hắn làm việc này bởi vì đã hỏi thăm tính cách của Trần Lạc, không để lại tai họa ngầm, cho nên xem như gãi đúng chỗ ngứa.

Lâm Thiên khom lưng cúi đầu:

"Trần ca, về sau có chuyện gì không tiện làm thì cứ để cho ta là được, ta chắc chắn sẽ xử lý tốt giúp ngài."

Cái tính không để lại hậu họa của Trần Lạc còn phải học từ Lâm Thiên, Lâm Thiên đã dùng những gì hắn phải trải qua để nói cho Trần Lạc biết, tuyệt đối không thể để lại hậu họa.

Trần Lạc thò tay ra khỏi cửa sổ xe, vỗ vai Lâm Thiên:

"Được đấy, Tiểu Thiên, làm rất tốt."

Lâm Thiên như được cha già khích lệ, cười gượng, nhìn theo chiếc xe Trần Lạc rời khỏi đây, vẫn duy trì biểu tình cung kính.

Tận đến lúc không nhìn thấy xe Trần Lạc nữa, hắn mới thu hồi ánh mắt lại.

Lâm Thiên lòng đầy hâm mộ nhìn vào căn cứ của Trần Lạc.

Nếu như có thể, ai lại muốn làm một thằng đàn em đi nịnh nọt người khác chứ, Tiểu Thiên? Ta còn tốt hơn ngươi nhiều.

Hiện tại không thể thắng được, một ngày nào đó ta sẽ vượt qua Trần Lạc ngươi, đến lúc đó ta nên gọi ngươi là Tiểu Trần hay là Tiểu Lạc đây?

Trần Lạc lái xe đến khu vực mà Lôi Hạo đã ở trước đây, nơi này vẫn còn khá nhiều tang thi.

Trên đường phố gần như mọi thứ đã bị tang thi quét sạch, chúng lục soát từ nhà này sang nhà khác, trước kia bọn họ chưa từng làm việc này.

“Có người không? Hehe.”

“Đừng cố lẩn trốn nữa, ta sẽ ăn hết các ngươi.”

Trần Lạc xuống xe, quấn một chiếc khăn đen quanh mặt, không phải để che giấu thân phận mà là để ngăn máu có thể bị bắn tung tóe lên mặt.

Trên đầu đội một chiếc mũ.

Về phần quần áo thì sau trận chiến cứ trực tiếp vứt hết đi.

Trần Lạc cầm một thanh kim loại rắn chắc do Long Vũ đã đặc biệt chế tạo, chuẩn bị đâm từng tên một.

Trần Lạc dự định chuẩn bị đánh giết ít nhất một nghìn tang thi, vậy nên sử dụng sức mạnh dị năng khẳng định không thuận tiện bằng sử dụng vũ lực.

Một tang thi nhìn thấy Trần Lạc, nó điên cuồng lao về phía Trần Lạc.

“Thịt, thịt, cuối cùng cũng nhìn thấy thịt.”

Trần Lạc vung gậy ghè thật mạnh vào đầu nó, đầu nó lập tức nổ tung.

Trần Lạc không dừng lại mà đi thẳng về phía tang thi tiếp theo, phía sau hắn có một người chuyên phụ trách việc thu nhặt tinh thể.

Tang thi cấp 4, đối với những người khác mà nói, cực kỳ khó đối phó, nhưng đối với Trần Lạc, chúng chẳng đáng để bận tâm.

Cấp 4 đánh cấp 7, đánh bằng niềm tin và hy vọng à?

Đó lại còn là loại song dị năng.

Đám tang thi đã đói khát từ lâu, khi nhìn thấy Trần Lạc lẻ loi một mình, chúng căn bản không đủ tỉnh táo để suy nghĩ, cứ vậy lao vào chỗ chết.

Nhưng hiệu suất tiêu diệt tang thi cũng không cao, tang thi cũng không xuất hiện dày đặc, cách một đoạn mới có một tên.

Phải mất nửa giờ mới có thể tiêu diệt được hơn tám mươi tang thi.

Đột nhiên, lỗ tai Trần Lạc động đậy, nghe được một thanh âm quen thuộc.

“Các anh em, lên cho ta, lấy hết thận của bọn chúng.”

Theo hướng phát ra âm thanh, Trần Lạc đi đến một tiểu khu, từ xa đã nhìn thấy người quen.

Tang thi to lớn thích lấy thận.

Trần Lạc suy nghĩ một chút, quyết định đặt tên nó là Đại Tráng đi.

Chỉ thấy Đại Tráng chỉ huy hơn bốn trăm tang thi, chuẩn bị muốn tấn công vào một tiểu khu, hiển nhiên bên trong đó có rất nhiều người sống sót.

Đại Tráng hùng hồn nói, nhưng lại trốn ở đằng sau để những tang thi khác lên trước.

Tang thi dưới sự xúi giục của Đại Tráng, hùng hổ tiến về phía trước.

Hơ, hóa ra tang thi cũng có thể trốn việc.

Đại Tráng có chỉ số IQ không tồi.

Căn cứ này còn ở trong thành phố, mặc dù tương đối vắng vẻ, nhưng vẫn không tránh khỏi việc bị tang thi tìm kiếm.

Tang thi đơn độc không dám lên, thế là hô hào rủ bạn bè cùng đi, không biết có phải do Đại Tráng tổ chức không.

Tang thi bị bỏ đói đã lâu, có chút trí tuệ, một khi tiến vào trạng thái chiến đấu, đầu óc sẽ trống rỗng, căn bản không sợ chết.

Ngoại trừ một số ít tang thi cá biệt, chẳng hạn như Đại Tráng.

Căn cứ này xem như gặp xui xẻo, Đại Tráng còn bố trí một số tang thi chặn ở cửa sau.

Trước sau đều bị vây chặt, muốn rút lui cũng không thể.

Đại Tráng trong lòng ngập tràn vui mừng, cuối cùng cũng có thể được ăn thịt tươi.

Trước đây những tên ngu xuẩn này căn bản không nghe mệnh lệnh, đi tới đi lui cũng không có bóng người nào, bây giờ rốt cuộc cũng có tư cách để cùng mình trao đổi.

Có thịt tươi thì ai lại ăn thịt rùa biển chết chứ.

Haha, nếu tên ngốc đó biết ta cho hắn leo cây, không biết vẻ mặt hắn sẽ thế nào.

Thế giới rộng lớn như vậy, ngươi có thể tìm thấy được ta sao?

Lại nói, đã được một tuần rồi phải không? Đại Tráng có chút mơ màng, hắn không có khái niệm về thời gian.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!