Các thành viên của Trần Lạc biết chiến thuật, có thể phối hợp, có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, ngay cả khi gặp phải tình huống như vậy, cũng vẫn có thể giành chiến thắng.
Nhưng bởi vì có đồng đội cấp 3 tồn tại nên thường xuyên gặp phải khó khăn, bị thương là điều khó tránh khỏi, tử vong cũng là chuyện thường tình.
Nếu không may mắn, gặp phải năng lực đặc biệt, thậm chí là thể đột biến, việc cả đội bị tiêu diệt cũng là chuyện bình thường.
Lá chắn mai rùa chỉ có thể đảm bảo tỷ lệ sống sót của bọn họ được tăng lên rất nhiều.
Về phía Hạ Hạo Nhiên, một cú Thiết Quyền của Hạ Hạo Nhiên cực kỳ mạnh mẽ.
Hạ Hạo Nhiên luôn hành động đơn lẻ.
Đơn độc hành động, một khi gặp được tang thi liền trực tiếp xông vào bọn chúng.
Sức mạnh nắm đấm của Hạ Hạo Nhiên ở cấp 5 gần như mạnh ngang với cấp 6, chỉ với một đòn dốc toàn lực là có thể đánh vỡ đầu tang thi.
Hạ Hạo Nhiên đang ở thế một chọi sáu thì tháy một mũi tên băng lao tới, Hạ Hạo Nhiên dùng nắm đấm trực tiếp đánh lại, trên tay không có bất kỳ vết thương nào ngoại trừ sương lạnh.
Hai nắm đấm này, không chỉ cực kỳ uy lực mà còn vô cùng rắn chắc, so với sức phòng ngự của Tô Đại Trụ còn mạnh hơn.
Nhưng ở những phương diện khác, gần giống như hệ vật lý bình thường, thậm chí còn không bằng, dù sao tất cả dị năng đều dùng rèn luyện nắm đấm.
Bị bao vây bởi nhiều dị năng giả cùng cấp, Hạ Hạo Nhiên cũng gặp nguy hiểm, đây chính là nguyên nhân khiến hắn bị giết chết ở kiếp trước.
Gặp phải một số lượng lớn tang thi, Hạ Hạo Nhiên đương nhiên sẽ không liều mạng mà trực tiếp bỏ chạy.
Ngoài Trần Lạc, Hạ Hạo nhiên là người có hiệu suất cao nhất, bởi vì không sử dụng dị năng.
Bên phía Thư Vân, thì hành động cùng với các đồng đội.
Gần đây Thư Vân đã học được pháp thuật kiểm soát cục diện.
Hơn hai mươi tang thi bao vây Thư Vân và những người khác.
Thư Vân sắc mặt bình tĩnh, một trận bão tuyết đột nhiên xuất hiện ở khu vực gần đám tang thi.
Trên cơ thể của tang thi sinh ra một lượng lớn bông tuyết, mặc dù không bị đóng băng hoàn toàn nhưng lại ảnh hưởng cực lớn đến tốc độ của bọn chúng, dù chỉ là nửa bước cũng khó mà bước đi được.
Đồng đội bên cạnh cùng nhau tiến lên, tiêu diệt đám tang thi này một cách dễ dàng.
Hệ băng không mạnh bằng hệ lửa, hệ điện, nhưng lại có khả năng khống chế và điều khiển thế trận.
Bão tuyết rất mạnh, tiêu hao khá nhiều sức lực, Thư Vân cấp 5 chỉ có thể sử dụng ba lần.
Bên phía Pháp Vương.
Pháp Vương là người mạnh thứ hai trong toàn bộ căn cứ, mặc dù khoảng cách giữa thứ nhất và thứ hai chênh lệch khá lớn.
Pháp Vương, một cường giả cấp năm kỳ cựu hành động đơn độc, hưng phấn kêu lên một tiếng.
Điểm tích lũy khi tiêu diệt tang thi đã tăng lên rất nhiều, mỗi một tên được 5 điểm.
Biển rộng tùy ý cá nhảy, trời cao mặc sức chó xông.
Khi Pháp Vương thấy một tang thi, liền híp mắt chó lại, kìm nén không phát ra bất kỳ âm thanh nào, chậm rãi bước về phía tang thi.
Tang thi không hề hay biết và vẫn đang tìm kiếm thịt trong siêu thị.
Pháp Vương đột nhiên trỗi dậy, nhảy lên, đập mạnh vào sau gáy tang thi.
Tang thi phun ra một ngụm máu lớn, từ từ ngã xuống đất, khó khăn quay đầu lại, muốn nhìn một chút xem ai đã tấn công nó.
Lại là một con rùa đen, hay là một con chó?
Chết không nhắm mắt.
Pháp Vương vui vẻ nhận lấy tinh thể, hoàn thành một phần trăm mục tiêu nhiệm vụ, nếu giết thêm 99 tang thi nữa thì có thể được 500 điểm tích lũy.
Khi gặp phải quá nhiều tang thi, Pháp Vương cũng không ngần ngại dùng liên hoàn tia chớp hoặc sấm sét để giết bọn chúng.
Đột nhiên, từ xa xuất hiện một đường sét dày đặc, âm thanh có chút kinh người.
Pháp Vương không khỏi tò mò nhìn xem, có chiến đấu sao?
Một đợt sóng nhiệt mơ hồ truyền đến.
Pháp Vương không khỏi nheo mắt lại, đây hẳn là một trận chiến ngang tài ngang sức, có thể bỏ sót được sao?
Hãy để chó đi ngó xem.
Có cái gọi là trong cái rủi có cái may, ta sẽ cố gắng vì chó con nhỏ sắp chào đời của bản thân, nếu không được thì cũng có thể chạy trốn.
Một tang thi hệ Lửa và một tang thi hệ Điện đang đấu với nhau.
Không có gì đáng ngạc nhiên khi những sinh vật thông minh đều có thể giết hại lẫn nhau.
Bên cạnh bọn chúng là thi thể của hơn chục người vừa mới chết, vì những miếng thịt tươi này mà hai tang thi đánh nhau.
Pháp Vương lặng lẽ ẩn mình trong bóng tối, kiên nhẫn quan sát.
Đánh, đánh cho đến chết đi, đánh chết hết đi, tốt nhất là giết hết đi, để chó ta còn chiếm chút tiện nghi.
Hai tang thi này, cấp độ không thấp, khi chiến đấu khá đáng sợ.
Tất cả tang thi gần đó đều bị dọa sợ mà bỏ chạy.
Hai tang thi không ngừng thay đổi vị trí, Pháp Vương âm thầm gào khóc.
Đột nhiên, Pháp Vương bị phát hiện.
Lúc đầu, nó không bị phát hiện, nhưng trên người lại được bao phủ bởi một chiếc mai rùa lớn…
Không có cái lỗ chó nào mà chui.