Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 296: Chương 296 - Tang Thi Hệ Điện

Pháp Vương bối rối, con mẹ nó.

Tang thi hệ Điện hừ lạnh một tiếng:

“Đi chết đi.”

Tang thi hệ Điện này tùy ý phóng ra một tia sét, tấn công thẳng vào Pháp Vương.

Pháp Vương nhìn thẳng vào tia chớp, trong nháy mắt nảy ra một ý tưởng.

Không thể trốn tránh, nếu trốn tránh, bọn chúng nhất định sẽ sinh lòng cảnh giác.

Tiếp đó, chính là đã đến lúc chứng kiến kỹ năng diễn xuất.

Mai rùa có thể chịu được vật cứng cấp 5 bị xuyên thủng, Pháp Vương bị trúng đòn.

Pháp Vương kêu lên một tiếng thảm thiết, thân thể run rẩy dữ dội.

Pháp Vương từ từ ngã xuống đất, thậm chí còn ngã chống vó lên.

Thân thể Pháp Vương run rẩy dữ dội như một cơn động kinh, tần suất cũng dần dần giảm xuống.

Đồng thời, miệng sùi bọt mép.

Pháp Vương hai nhắm mắt lại, chân đạp một cái rồi tắt thở.

Tang thi hệ Lửa cười lạnh, như này mà cũng dám lại gần?

Hai tang thi cảm thấy nhẹ nhõm vì chẳng qua cũng chỉ là một thứ vô dụng, lại lao vào chiến đấu.

Hai tang thi thấy máu càng trở nên điên cuồng chiến đấu, thực sự là một trận chiến sinh tử.

Cuối cùng, tang thi hệ Điện nhỉnh hơn một chút, đánh chết được tang thi hệ Lửa.

Nhưng tang thi hệ Điện cũng không khá hơn là bao, toàn thân đầy rẫy những vết thương, miệng đầy máu, đặc biệt là phần đầu sắp bị đốt thành than đen.

Tang thi hệ Điện cười khổ nói:

“Chỉ dựa vào ngươi mà cũng dám đấu với ta.”

“Chính là ta, người cuối cùng.”

Nói xong, tang thi hệ Điện phun ra một ngụm máu.

Pháp Vương liền mở một con mắt chó của mình ra, kiểm tra tình hình để đề phòng có biến động lớn ảnh hưởng đến mình.

Thấy tang thi hệ Điện bị thương nặng, trong lòng ngập tràn sung sướng, ngay lập tức muốn ra tay, nhưng tang thi hệ Điện này thế mà lại đi về phía Pháp Vương.

“Hừ, ăn trước chút thịt rùa vậy.”

Pháp Vương suy nghĩ, đợi nó đến đây thì cho nó một cú đánh.

Không dám dùng móng vuốt để ngưng tụ dị năng hệ Điện, Pháp Vương âm thầm tích lũy năng lượng điện trong miệng.

Tang thi hệ Điện khập khiễng đi về phía Pháp Vương, trông rất khó khăn, hắn muốn cắn một phát vào cổ Pháp Vương.

Nào biết rằng con chó này là giả chết.

Sự thật đã bị phơi bày.

Pháp Vương sắc mặt hung dữ, đem quả cầu điện đã ngưng tụ xong, có đường kính 20 cm, mạnh mẽ tấn công vào mặt của tang thi hệ Điện.

Dù tang thi hệ Điện có phòng bị, lúc này cũng không thể tránh được bởi vì nó đi lại khá khó khăn.

Tang thi hệ Điện hết lên, sau đó đầu nó nổ tung.

Pháp Vương nhanh chóng bò dậy, không nói lời vô nghĩa, lấy tinh thể trước rồi mới nói.

Sau khi thu thập được hai tinh thể, Pháp Vương lộ ra một nụ cười đắc ý.

Chó mới là người cuối cùng, được chưa hả.

Trong lúc Trần Lạc tiêu diệt tang thi, đám người Khương Thần trốn trên lầu, buồn chán đếm tinh thể.

Bọn họ cũng không dám đi xuống, một hai tang thi còn tạm được chứ đến hàng trăm tang thi thì đây còn không phải là đi nộp mạng sao.

Khương Thần không muốn đếm, nhưng hắn nhịn không được, ba người còn lại cũng đang đếm, hắn không đếm thì sẽ bị nghi ngờ.

Khương Thần trong lòng tự an ủi, cho dù có đếm thì có bao nhiêu tinh thể, lão đại cũng không rõ được.

“Thứ 2222.”

“Thứ 3333.”

Đếm đến 3568 lần vung tay của Trần Lạc, cuối cùng nhóm tang thi thứ tư cũng bị giết hết.

Trần Lạc thở hổn hển, chém giết nãy giờ đúng là mệt chết.

Chưa kể Trần Lạc còn phải bỏ ra một chút công sức để tiêu diệt tang thi cấp 4, lại thêm việc vung kiếm liên tục hơn 3.000 lần, cực kỳ mệt mỏi.

Trần Lạc lẩm bẩm nói:

“Nếu như có hơn mười nghìn tang thi, đúng thật là có thể khiến cho ta mệt chết.”

Đại Tráng thấy vậy tê dại cả đầu, đây là nhóm tang thi thứ tư mà nó mang đến, tất cả đều bị một tên đao phủ này giết sạch.

May mắn thay, không còn ai còn sống sót, nếu không thì thế giới tang thi liệu có còn chỗ cho ta dung thân sao?

Trần Lạc gọi nó là Đại Tráng, Đại Tráng cũng đã chấp nhận cái tên này.

Trần Lạc nói:

“Được rồi, Đại Tráng, ngươi đi đi, về sau cứ bảy ngày chúng ta sẽ liên lạc với nhau một lần, sau bảy ngày sẽ gặp nhau ở đây.”

Có lúc, Trần Lạc cực kỳ buồn rầu, không có cách nào có thể chủ động liên lạc với Đại Tráng, mang nó về căn cứ nuôi dưỡng, chuyện này chẳng phải là vô dụng sao?

Đây là kẻ phản bội do ta phái đến gia nhập vào thế giới tang thi, nếu đem nó vào nhà, nói không chừng lại có thể trở thành nội gián cho tang thi.

Đại Tráng dù cho có thông minh, nhưng vẫn có thể chết dưới tay những người sống sót.

Trần Lạc chỉ có thể hy vọng Đại Tráng sống lâu hơn một chút.

Trần Lạc lại hung hăng nói:

“Ngươi đã bị ta hạ độc, mỗi tháng phải uống thuốc giải một lần, nếu không thì, ngươi hiểu rồi đấy.”

Đại Tráng sợ hãi nói:

“Ta hiểu rồi, đại ca.”

Đại Tráng lại rời đi, nhưng lần này khác với lần trước.

Trước đây, mỗi lần rời khỏi Trần Lạc, Đại Tráng đều cảm thấy vô cùng nhẹ nhóm, nhưng hiện tại, đã bị trúng độc.

Đại Tráng không khỏi buồn bã, vừa bước đi vừa khóc, ta không còn là một tang thi tự do nữa rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!