Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 297: Chương 297 - Nước Trong Quá Thì Không Có Cá

Nhìn bóng lưng Đại Trang, Trần Lạc mỉm cười, chờ đám người Khương Thần thu thập tinh thể.

Sau khi thu thập xong, một cô gái chủ động vui vẻ nói.

“Lão đại, ta nhặt được 923 tinh thể.”

Có người đi đầu, ba người còn lại cũng lần lượt báo cáo.

Trần Lạc cười nói:

“Mọi người vất vả rồi, theo ta ra ngoài làm việc, nhất định có phúc lợi, cứ như này đi, mối người sẽ được mười tinh thể cấp 4.”

Mọi người đồng loạt reo hò, Khương Thần cũng miễn cưỡng nở nụ cười.

Trong căn cứ có đầy đủ tinh thể, nhưng chúng chỉ là tinh thể cấp 3 được lưu trữ trước đó, mọi người đều biết sự khác biệt giữa tác dụng của tinh thể cấp 3 và tinh thể cấp 4.

Trần Lạc không quan tâm, bốn mươi tinh thể cấp 4 cùng lắm cũng chỉ là việc ra tay thêm vài lần nữa, lần sau khi ra ngoài hành động, mọi người chắc hẳn cũng muốn đi cùng.

Mỗi người đưa cho Trần Lạc một cái bao tải lớn, bao tải đều đã bị máu của tang thi nhuộm đỏ, bên trong chứa rất nhiều tinh thể.

Vốn dĩ Trần Lạc chỉ chuẩn bị cho mỗi người một cái túi nhựa, nhưng với sự trợ giúp của Đại Tráng, thu hoạch được nhiều tới mức túi nhựa rõ ràng là không đủ để chứa.

Trần Lạc trực tiếp đặt bao tải vào bên trong không gian dị năng trước mặt bốn người, bọn họ há hốc mồm đứng nhìn.

Khi tận thế bắt đầu, Trần Lạc biết mặc dù bản thân được tái sinh nhưng sẽ rất phiền phức nếu có ai biết về dị năng không gian.

Nhưng hiện tại, thực lực phát triển vượt quá sức tưởng tượng của Trần Lạc, cấp 7, song dị năng, cũng có thể đấu một trận với cường giả cấp 9.

Tại thời điểm này, cấp 5 được coi như là cường giả hàng đầu.

Có thể để cấp 5 so sánh với cấp 9, ha ha ha.

Thể đột biến cấp 6, cấp 7, chẳng qua tiện tay là đã có thể giết chết như một món đồ chơi.

Ta bất khả chiến bại, chẳng lẽ còn cần phải thận trọng sao?

Không cần giấu diếm, ngươi biết rồi thì sẽ đến chất vấn ta được sao?

Có mấy cái mạng mà liều vậy chứ.

Trần Lạc gật đầu nói:

“Được rồi, chúng ta trở về đi.”

Khương Thần vui mừng khôn xiết, quả nhiên, Trần Lạc không hề biết cụ thể số lượng tinh thể là bao nhiêu, cũng phải thôi, ai mà đếm được bản thân có được bao nhiêu tinh thể chứ, đặc biệt là một đại ca siêu cấp lợi hại như Trần Lạc.

Đang chuẩn bị lên xe, Trần Lạc đột nhiên nghi hoặc, không đúng, bốn người này cộng lại không khớp với số lượng ta đếm được.

Chẳng lẽ ta đếm sai à?

Trần Lạc, người mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, ngay lập tức bắt đầu tính toán cẩn thận lại và phát hiện chêch lệch 52 tinh thể.

Rốt cuộc là do ta đếm sai hay là thực sự có người tham lam?

Trần Lạc nhìn về phía bốn người họ, bắt đầu chăm chú soi mói.

Một cô gái thể hiện ra ánh mắt nóng bỏng, hai người có chút cảnh giác, Khương Thần lại có chút hoảng hốt.

Trần Lạc liếc nhìn túi quần đang phồng lên của hắn.

Trần Lạc không nói gì, lên xe trở về căn cứ.

Trong căn cứ có đầy đủ tinh thể, có người có thể hấp thu năm tinh thể trong ba ngày, nhưng lại báo cáo rằng có thể hấp thu sáu cái, một tinh thể được dư ra, liền giữ làm của riêng.

Những chuyện nhỏ nhặt như này còn rất nhiều.

Chỉ cần không đi quá xa, Trần Lạc sẽ nhắm mắt làm ngơ.

Nước trong quá thì không có cá.

Nhưng mà, con mẹ nó, ngươi mù mắt hay là não úng nước mà lại giở trò ngay trước mặt đại ca?

Lá gan này cũng lớn quá rồi.

Đang muốn trở lại căn cứ, Trần Lạc hỏi:

“Các ngươi có ai có lời gì muốn nói với ta không?”

Nếu như lúc này hắn có thể chủ động thừa nhận, Trần Lạc sẽ chỉ trừng phạt hắn mà thôi.

Bốn người nhìn nhau, cảm thấy có chút kỳ quái.

Khương Thần tim đập kịch liệt, chẳng lẽ bị lão đại phát hiện rồi?

Không thể nào.

Thiên phú của ta không tốt lắm, ta vẫn còn kém cấp 4 một chút, nếu mà có được tinh thể cấp 4 này, tốc độ phát triển khẳng định sẽ nhanh hơn những người khác.

Ta không can tâm làm kẻ yếu đuối suốt đời, ta đành liều mạng vậy.

Cùng lắm thì tìm cơ hội trực tiếp trốn đi, nói không chừng những viên tinh thể cấp 4 này có thể giúp ta nhanh chóng đạt đến cấp 5.

Gan lớn thì chết no, gan nhỏ thì chết đói.

Sợ rằng sau này sẽ không bao giờ có được cơ hội như vậy nữa.

Khương Thần mờ mịt nhìn Trần Lạc.

Trần Lạc lắc đầu, tiến vào căn cứ sau, trực tiếp đưa tay sờ vào túi quần của Khương Thần.

Khương Thần sắc mặt thay đổi, liền trốn đi, cười gượng nói:

“Đại ca, em không làm gì cả.”

Trần Lạc sắc mặt tối đen, mạnh mẽ xé rách túi quần của Khương Thần, một đống tinh thể cấp 4 rơi ra ngoài.

Túi ở phía bên kia cũng vậy.

Khương Thần muốn trốn, nhưng trốn không được.

Khương Thần sắc mặt trắng bệch, ngây người đứng im.

Trần Lạc hừ nhẹ một tiếng:

“Trói hắn lại, mang hắn đến sân tập.”

Trong căn cứ có một bãi đất trống rộng rãi dành riêng cho các thành viên luyện tập.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!