Bây giờ một số thành viên còn chưa trở về, chờ khi bọn họ đều trở về, lại dùng Khương Thần để cảnh báo.
Những thành viên còn lại nhìn thấy tinh thể, đại khái hiểu được chuyện gì đang xảy ra, khá lắm, ngươi thật là can đảm khi tham lam cài này mà.
Khương Thần bị các thành viên giống như sói, như hổ trói lại.
Ba người nhặt tinh thể còn lại nhìn Khương Thần với vẻ mặt phức tạp, đại ca giết người quá ít sao, khiến cho ngươi to gan như vậy?
Khương Thần lớn tiếng cầu xin tha thứ:
“Đại ca, tha cho ta một lần, ta không dám tái phạm nữa.”
Trần Lạc mắt điếc tai ngơ.
Pháp Vương sớm đã trở lại, chờ Trần Lạc đến mức hoa cũng sắp héo luôn rồi.
Chó trưởng lão lần này đã thu hoạch được hai tinh thể cao cấp, ta chỉ đang đợi ngươi tính xem trưởng lão ta có thể lấy được bao nhiêu điểm điểm.
Pháp Vương đặt chiếc túi chứa hai viên tinh thể cao cấp xuống trước mặt Trần Lạc, háo hức nhìn Trần Lạc.
Trần Lạc có chút ngơ ngác, tại sao giữa người và chó lại chênh lệch lớn như vậy.
…
Tuy là có mai rùa nhưng trên lưng Pháp Vương vẫn có một chỗ bị thương, cụ thể là một nhúm lông bị đốt trụi.
Nếu không có mai rùa này, chưa chắc chó đã bị phát hiện.
Chẳng chắc chủ nhân hèn nhát như vậy mà lại không đeo mai rùa lên người, là chó ta quá trẻ người non dạ.
Về sau phải học tập chủ nhân nhiều hơn.
Trần Lạc nhìn hai viên tinh thể trong tay, đều là bậc bảy, một viên là hệ lôi, một viên là hệ lửa.
Hắn giật mình hỏi:
"Ngươi lấy từ đâu ra?"
Dựa vào thực lực của Pháp Vương chắc chắn không có khả năng giết chết hai con tang thi bậc bảy cùng lúc.
Có Mễ Phạn làm phiên dịch, Trần Lạc mới biết rõ ràng mọi chuyện, càng cảm thấy không thể tin nổi.
Chuyện nhặt đồ rơi của hai con tang thi bậc bảy là việc cực kỳ nguy hiểm, điều này là sự thật không thể phủ nhận, Pháp Vương mạo hiểm sinh mệnh mới đạt được hai viên tinh thể bậc bảy, lại không chút do dự đưa nó cho Trần Lạc.
So sánh với Khương Thần, hắn càng cảm thấy Pháp Vương khó có được.
Trần Lạc cảm thán.
Nhưng thực tế, Pháp Vương có coi trọng điểm không?
Được rồi, nó cực kỳ coi trọng.
Nhưng mà cho dù không có điểm thì chắc chắn Pháp Vương vẫn sẽ đưa tinh thể này cho hắn.
Đúng là một con chó ngoan.
Hắn lại tự nhìn lại bản thân mình, trăm phương nghìn kế ngăn cản chó ngoan trở thành thủ lĩnh chó.
Người khác nhìn thấy Pháp Vương lại gọi một tiếng thủ lĩnh chó, như vậy chẳng phải là đang mắng chửi hắn sao?
Nếu không tại sao Trần Lạc lại ngăn cản Pháp Vương làm gì?
Huống hồ, hắn làm vậy cũng để Pháp Vương có mục tiêu phấn đấu thôi.
Lương tâm của Trần Lạc đột ngột trỗi dậy, sờ đầu chó của Pháp Vương, cười nói.
"Hai viên tinh thể này ta sẽ trả cho người ba nghìn điểm."
Pháp Vương không thể tin nổi, trời đất ạ, chó ta chỉ một lần đã đạt được ba nghìn điểm, đủ để bao tất cả mọi người hai lần.
Khoảng cách chạm đến chức thủ lĩnh chó đã gần lại rất nhiều.
Trần Lạc lại nói:
"Để khen thưởng cho sự chăm chỉ cần cù của trưởng lão chó từ trước đến nay, ừm, ta sẽ đưa viên tinh thể hệ lôi này cho ngươi, không thu điểm, cái này tính là phần thưởng."
Chó có thực lực thứ hai trong căn cứ cũng nên tăng sức mạnh lên.
Viên tinh thể bậc bảy này nhất định có thể làm Pháp Vương đạt tới bậc sáu, còn có thể dư lại năng lượng.
Dù sao Pháp Vương đã thăng cấp lên bậc năm được hai tháng nay rồi.
Sau đó Trần Lạc lại bán viên tinh thể hệ lửa bậc bảy cho Mễ Linh, thu của cô hai nghìn điểm.
Tinh thể bậc bảy đã không còn tác dụng lớn đối với Trần Lạc, tuy hiệu quả của nó còn tốt hơn là dị năng giả bậc ba hấp thu tinh thể bậc ba.
Nhưng mười mấy hai mươi viên tinh thể bậc bảy cũng không thể giúp Trần Lạc thăng cấp lên bậc tám.
Hai nghìn điểm đối với Mễ Linh chỉ là cái giá rất nhỏ, dư dả, mỗi ngày cô và đám người Mễ Lạp Tô Đại Trụ phối hợp với nhau, có ngày nào là không đánh chết được mấy trăm con tang thi?
Cứ tính trung bình một ngày một trăm điểm, thì điểm của Mễ Linh cũng là một con số cực lớn.
Buổi tối, tất cả mọi người đã trở về, nhưng cũng có người tuy đã trở về, lại vĩnh viễn mất đi sinh mệnh.
Chuyện sống chết chỉ là chuyện bình thường.
Đã đến lúc phải xử lý Khương Thần, Trần Lạc còn nhân tiện đề bạt những thành viên đã đủ điều kiện để lên chức tinh anh và trưởng lão, đưa bọn họ trình diện trước mặt mọi người để khen ngợi.
Sau khi ăn cơm xong, mọi người tập hợp trong sân huấn luyện.
Sắc trời đã tối đen, cho nên Trần Lạc còn chuẩn bị đèn chiếu sáng.
Khương Thần bị trói ở giữa, những người khác ngồi khoanh chân trên mặt đất.
Trần Lạc lấy toàn bộ tinh thể bậc ba bày ra trước mắt mọi người.
Vô số tinh thể bậc ba, nhiều đến mức phải dùng vạn làm đơn vị đếm, đừng nói là các thành viên bình thường, cho dù là đám người Mễ Linh Thư Vân cũng giật mình sửng sốt, không ngờ bọn họ đã tích góp được nhiều như vậy.