Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 299: Chương 299 - Có Còn Là Người Không Vậy?

Sắc mặt Trần Lạc nghiêm nghị, một chân đá lăn đống tinh thể bậc ba ra.

"Lúc trước, mỗi ngày một người phải nộp được năm viên tinh thể bậc ba, có lẽ đã có người cảm thấy khó hiểu, nộp lên nhiều như vậy làm gì? Hiện tại ta lấy ra để làm gì?"

"Mễ Linh, Tô Đại Trụ, Hạ Hạo Nhiên, Thư Vân, thử nói cho mọi người biết mỗi ngày các ngươi đạt được bao nhiêu tinh thể."

Hạ Hạo Nhiên là người đạt được nhiều nhất, ngay như hôm nay cũng đạt được 132 viên tinh thể bậc bốn.

Sắc mặt Hạ Hạo Nhiên rất bình tĩnh, còn những người khác lại cảm thấy kinh ngạc không thôi, ôi mẹ ơi, người này có còn là người không vậy?

Mấy người đi theo Trần Lạc lại nghĩ thầm trong lòng, nếu các ngươi biết hôm nay lão đại đạt được hơn ba nghìn năm trăm viên tinh thể, có khi sợ đến nằm rạp xuống đất cũng nên?

Cái này còn đang là lãng phí hơn phân nửa thời gian ngồi chờ Đại Tráng dẫn tang thi đến.

Trần Lạc nói tiếp:

"Chỉ tính số tinh thể do mấy người này đạt được, ta cũng chưa thể dùng hết, ta cần số tinh thể mà các ngươi nộp lên chắc? Hay là ta cần số tinh thể này để đi đổi đồ vật với người khác?"

"Buồn cười, Trần Lạc ta coi trọng thứ gì, tâm trạng tốt thì đổi với ngươi, tâm trạng không tốt, ta có thể cướp luôn, ta còn phải dùng tinh thể để đổi đồ vật với người khác chắc?"

"Nhiều tinh thể như vậy ta cũng không biết phải xử lý thế nào, đây là do mọi người liều mạng đổi lấy."

"Mục đích của ta là số tinh thể này sao? Sai rồi, mục đích của ta là để mọi người có thể chiến đấu với tang thi nhiều hơn, bởi vì nơi này của ta chỉ cần cường giả, là tinh anh."

"Tang thi sẽ càng ngày càng mạnh lên, các ngươi không nỗ lực chiến đấu, cứ vậy mà chờ chết sao?"

Mọi người im lặng không nói gì, đúng thế, lão đại vốn dĩ không cần số tinh thể này.

"Lại nói đến vật tư, mỗi lần đạt được vật tư ta đều cất đi một nửa, một nửa còn lại để tăng thêm đồ ăn cho mọi người, ta có lấy ra để dùng một mình không?"

"Ta thành lập căn cứ này, mục đích là để mọi người có cuộc sống tốt hơn, không bị những căn cứ khác cậy vào nhiều người mà chèn ép ít người, cũng không cần phải chịu cảnh buổi tối vừa ngủ vừa nơm nớp lo lắng cảnh giác, để mọi người có thể đoàn kết lại."

"Có những người có toan tính riêng, ta biết hết, có ai mà không muốn kiếm lợi cho mình chứ, ta có thể hiểu được, chỉ cần các ngươi không làm chuyện quá đáng, ta cũng có thể nhắm một mắt mở một mắt mà cho qua."

Trần Lạc nói sang chuyện khác, kể lại chuyện Khương Thần đã làm.

"Chính các ngươi đạt được may mắn, có thể lựa chọn nộp lên đổi lấy điểm, cũng có thể cất đi tự mình dùng, ta không cưỡng ép các ngươi, nhưng mà, đừng có to gan lớn mật dám giở trò ngay dưới mí mắt ta."

"Ở chỗ này của ta có quy củ rõ ràng, nếu là sai lầm nhỏ thì bỏ đói mấy ngày, nếu là lỗi lầm lớn thì giết chết tại chỗ, không có quy định trục xuất khỏi căn cứ."

Giống như có người ngoài ý muốn đạt được tinh thể bậc bảy, người đó chắc chắn không muốn nộp lên, lợi ích quá lớn, nói muốn cưỡng chế nộp lên chỉ như gảy đàn tai trâu thôi.

Ai mà không có toan tính riêng?

Trần Lạc tuyệt đối không cưỡng bách bọn họ.

Nhưng sai lầm giống như Khương Thần, người bình thường có thể lựa chọn cách trục xuất khỏi căn cứ, còn Trần Lạc thì không làm vậy.

Hôm nay hắn tổ chức buổi tập hợp này, mục đích là để mọi người biết nếu phải sai lầm lớn sẽ phải trả giá thế nào, để mọi người biết mà sợ.

Khương Thần giống như đồ tế trời.

Giết một người để răn trăm người.

Tiếp theo là đề bạt tinh anh và trưởng lão.

Có tổng cộng 79 người trở thành thành viên tinh anh, muốn tích góp đủ ba trăm điểm nói dễ thì cũng dễ, nói khó thì rất khó.

Thành viên tinh anh không chỉ có vinh dự lớn, mà về mặt vật chất cũng được cải thiện, đầu tiên là điều kiện cư trú, tiếp theo là mức độ phân chia vật tư cũng cao hơn thành viên bình thường một bậc.

Còn có thể danh chính ngôn thuận trở thành người dẫn đầu như đội trưởng, phó đội trưởng.

Chỉ một cái danh hiệu là không đủ hấp dẫn mọi người.

Tiếp theo là trưởng lão.

Lần này có bốn người trở thành trưởng lão.

Mễ Linh, Hạ Hạo Nhiên, Thư Vân và Long Vũ.

Đám người Tô Đại Trụ và Mễ Lạp không phải là trưởng lão, bởi vì bọn họ là hầu cận.

Trong bốn người này, ba người đầu tiên là đủ điểm để đổi chức vị, còn Long Vũ là được đặc biệt đề cử.

Long Vũ chỉ chuyên tâm ở nhà làm nghiên cứu, làm gì có cơ hội đi kiếm điểm.

Nếu Trần Lạc vô duyên vô cớ đề cử một người lên làm trưởng lão, mọi người ngoài miệng không nói, nhưng không lòng chắc chắn không phục, có điều Trần Lạc đã đưa thành quả nghiên cứu của Long Vũ ra cho mọi người xem, không có ai là không phục.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!