Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 305: Chương 305 - Thù Này Không Báo, Thề Không Làm Chóa

Trần Lạc lòng tràn đầy lo lắng nhìn Pháp Vương đang nằm trong ổ chó, Pháp Vương à Pháp Vương, không biết ngân lang có thể sinh mấy đứa nhóc, cũng không biết chúng nó có thể sống được hay không.

"Gâu."

Trong âm thanh có chứa vài phần thống khổ, cùng với một chút vui vẻ sung sướng.

Không đúng, đã sinh rồi sao?

Thì ra là Pháp Vương đang kêu, Pháp Vương vừa mới đạt tới bậc sáu.

Pháp Vương bậc sáu lại trở nên to lớn hơn một chút, nhìn qua rất uy mãnh.

Khiếm khuyết duy nhất là thiếu mất cái lỗ tai, lại ảnh hưởng rất lớn đến hình tượng của Pháp Vương.

Trần Lạc tươi cười, chờ đến khi Pháp Vương thăng cấp lên bậc bảy, hình thể của nó có thể làm vật cưỡi được.

Pháp Vương liếm mặt đi theo Trần Lạc vào biệt thự, tìm Mễ Phạn làm phiên dịch, hỏi.

"Thành viên đầu tiên thăng cấp lên bậc sáu, được bao nhiêu tích phân?"

Trần Lạc hết nói nổi, Pháp Vương hiện tại đúng là cẩn thận, ngoại trừ việc nuôi nấng ngân lang, một điểm tích phân cũng không dám tiêu.

Nếu để nó tích góp như vậy thì chẳng mấy chốc mà kiếm được một vạn tích phân.

Nhưng người đầu tiên thăng cấp đúng là có khen thưởng, Trần Lạc không thể che lương tâm nói không có được, đành phải cho Pháp Vương năm trăm tích phân.

Tuy không nhiều lắm, nhưng Pháp Vương vẫn rất vui vẻ.

Trần Lạc ngồi xổm xuống, đau lòng hỏi Pháp Vương:

"Lỗ tai này thì sao?"

Chờ đến khi cấp bậc của Mễ Lạp tăng lên một chút, thăng cấp đến bậc bảy là có thể để Mễ Lạp chữa trị cho Pháp Vương.

Nghe thấy Trần Lạc nói, sắc mặt của Pháp Vương lập tức trở nên âm trầm.

"Bị người khác cắt mất một lỗ tai, suýt nữa chó đã bị chết, đến bây giờ ta vẫn còn nhớ rõ bộ dáng của người đó."

"Thù này không báo, thề không làm chó!"

Từ khi sắc trời còn chưa sáng hẳn, Trịnh Kim và Vương Long đã bắt đầu xuất phát. Trừ một số bộ phận nhân viên cần ở lại để trông nhà, toàn bộ nhân mã còn lại đều được dẫn đến. Đến càng sớm thì số tinh thể bị Trần Lạc hấp thụ càng ít. Lần này, đối thủ mà bọn hắn cần đối mặt cực kì mạnh, số lượng thành viên lên đến con số hơn hai nghìn, hơn nữa trong đó chỉ nhận cấp 4, vậy nên hai người không thể không tỏ ra trịnh trọng được. Khi đến nơi thì trời cũng đã sáng rồi. Vương Long nhìn trụ sở này với vẻ kinh ngạc và thán phục:

“Ta đã từng nghe nói đến người tên Trần Lạc này rồi. Nghe nói thực lực của căn cứ hắn ta rất mạnh mẽ. Nếu như không phải vì tinh thể cấp 8 thì ta cũng chẳng muốn làm kẻ địch với hắn ta đâu.”

Trịnh Kim hừ nhẹ một tiếng:

“Thực lực mạnh thì mạnh thật đấy, nhưng mà lại chẳng chịu nói một chút đạo nghĩa gì cả. Ta biết thực lực của ta không đọ được với hắn ta, vậy nên ta đã thấp giọng khép nép khẩn cầu hắn ta cho ta một phần ba số tinh thể thôi cũng được rồi, vậy mà hắn ta còn không đồng ý. Vậy thì ta còn cách nào nữa đâu cơ chứ? Đấu một trận, hắn ta chịu thua thì cũng muộn rồi. Thiết Thối đã xuất hiện thì nhất định sẽ phải thấy máu.”

Trong mắt Vương Long có sự tham lam:

“Hay là chúng ta chiếm lấy cái trụ sở này đi? Vị trí này tốt đấy, tiếc là bị hắn ta chiếm trước rồi.”

Trịnh Kim chậm chậm gật nhẹ đầu:

“Ừm, thủ hạ dưới trướng của hắn ta đều là người không tồi. Sau khi giết được cái cốt lõi, còn lại bao nhiêu chúng ta nuốt bấy nhiêu.”

Trịnh Kim cười lạnh:

"Hắn ta muốn mô phỏng bắt chước mở một tiệm cơm hòa bình giống như lão Đỗ ư? Hắn ta có cái thực lực đó không?”

Thiết Thối được coi như là tiên phong, còn đám người bọn họ sẽ phối hợp cùng nhau lên. Chỉ cần đánh tan được sĩ khí của Trần Lạc vậy thì tất nhiên là sẽ thắng rồi. Hai người họ không tin sẽ có ai đó tình nguyện quyết tử chiến đến cùng. Nếu như đợi đến khi Trịnh Kim và Vương Long dẫn người đến tận cửa nhà mà Trần Lạc mới biết tin, vậy thì thà rằng hắn ta tìm một miếng đậu phụ, đụng đầu vào đó chết luôn đi cho rồi. Bốn phía xung quanh căn cứ đều có trạm gác, vậy nên mấy người đám Trịnh Kim đã bị phát hiện từ sớm. Mặt mũi Trần Lạc đầy vẻ không kiên nhẫn mà rời giường. Có biết trong thế giới này, hành vi nào đáng chết nhất không? Đó chính là làm quấy nhiễu giấc mộng đẹp của người khác. Trần Lạc nói:

"Mễ Lạp, ngươi ngủ tiếp đi, ta đi nhìn xem là được rồi.”

Mễ Lạp nói:

“Ta vẫn nên đi xem thì hơn. Nhỡ đâu ngươi có bị thương ở đâu thì ta cũng tiện trị liệu luôn.”

Trần Lạc đi ra cửa căn cứ thì hắn ta liền nghe thấy một tiếng động lớn ồn ào.

“Ai, rốt cuộc là ai hả. Đi ra đây. Thiết Trảo, Thiết Đầu không dùng được, vậy thì nhìn thử xem Thiết Thối ta có dùng được hay không. Được đó, dám nói ta chỉ là cái rắm ư. Xem thử xem ta có đạp một nhát đạp chết ngươi luôn hay không đi.”

Thiết Thối cực kì tức giận. Đám người Trịnh Kim vừa e ngại vừa tò mò nhìn Thiết Thối. Thế giới này thật kì diệu, vậy mà lại có thể kề vai chiến đấu với tang thi. Nhưng mà không có ai dám lại gần Thiết Thối cả. Ai cũng sợ bị Thiết Thối ăn mất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!