Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 306: Chương 306 - Lợi Hại

Mà ăn thì cũng chẳng có chuyện gì sảy ra cả, chắc chắn Trịnh Kim sẽ không trách tội Thiết Thối. Trịnh Kim thấp giọng cười nói:

“Thiết Thối tiên sinh, trước đây bọn hắn không hiểu được sự lợi hại của ngươi. Bây giờ chắc chắn bọn hắn không dám thừa nhận ngay trước mặt ngươi rồi.”

Thực ra Trần Lạc không hề biết gì về Thiết Thối, tất cả mọi chuyện đều là do Trịnh Kim lừa Thiết Thối mà thôi. Vì thế nên để tránh lộ tẩy mà Trịnh Kim tất nhiên phải nói một câu chặn trước rồi. Nhưng mà còn cần hắn chặn đầu nói trước hay sao? Vừa nhìn thấy Thiết Thối, người đúng ra vẫn còn mơ mơ màng màng khi với tỉnh dậy- Trần Lạc- liền bật cười. Con mẹ nó chứ, sau Thiết Trảo, Thiết Đầu, tên xui xẻo thứ ba đến đây rồi. Chậc chậc, nhìn đôi chân dài kia đi mà xem. Những tên hệ nhục thể đều có một bộ phận nào đó phát triển cực kì mạnh mẽ, điều này cũng không phải là điều gì hiếm thấy. Sau này còn có thể nhìn thấy nhiều người mạnh và giỏi hơn Thiết Trảo, Thiết Đầu nhiều. Trần Lạc tỏ ra rất mong đợi. Hắn ta liền nói ngay:

“Là ta nói đó, ngươi đúng thật chỉ là cái rắm mà thôi. Lại còn Thiết Thối, không biết là cái chân nào của ngươi cứng như sắt đây?”

Trịnh Kim kinh ngạc, hắn ta dũng cảm thật đấy, chẳng nhẽ không phải ngươi nên giải thích một chút hay sao? Khả năng thật sự là do hắn ta chưa biết sự tài giỏi của Thiết Thối đây mà. Tròng mắt Vương Long xoay một vòng, rồi hắn cao giọng nói:

“Trần thủ lĩnh, hay là đấu một trận solo đi? Nếu như ngươi thắng, chúng ta sẽ đi ngay, quyết không nói hai lời. Còn nếu như ngươi thua thì chỉ cần giao tinh thể ra đây là được.”

Nếu như Trần Lạc đánh một trận với Thiết Thối rồi chết luôn thì bọn hắn có thể chiếm được căn cứ một cách dễ dàng mà không cần dính một giọt máu trên kiếm rồi. Chỉ cần Trần Lạc đồng ý, nhất định hắn ta sẽ chết dưới tay thủ hạ của ta. Thiết Thối thật sự rất giỏi. Trịnh Kim lập tức hiểu được ý đồ của Vương Long, hắn liền nói:

“Trần Lạc, ngươi có dám đồng ý không?”

Trần Lạc lắc lắc đầu rồi bật cười. Người không biết thì không thấy sợ, để giết một con tang thi cấp bậc rõ ràng không hề cao, lại còn cứ đứng yên bất động thì gần như là việc có thể dễ dàng hoàn thành trong vài giây là hắn ta có thể dễ dàng giết được rồi. Ầy, đáng tiếc thật đấy, tại sao lại không kiếm một con tang thi nào đó mạnh hơn một chút đến đây cơ chứ. Nhưng lúc này Hạ Hạo Nhiên lại nói:

“Đại ca, không cần ngươi phải ra tay, để ta xuống dưới đó chăm sóc cho hắn ta.”

Trần Lạc nhìn về phía Hạ Hạo Nhiên, thấy khuôn mặt Hạ Hạo Nhiên cực kì kiên định, vẻ kích động, Trần Lạc liền suy nghĩ một chút rồi đồng ý. Kể cả là có nguy hiểm gì sảy ra thì hắn ta cũng vẫn có thể ra tay cứu giúp mà. Hơn nữa không nên xem thường Hạ Hạo Nhiên. Mặc dù Hạ Hạo Nhiên mới chỉ là cấp 5, còn thiếu một chút nữa hắn ta mới lên đến cấp 6, nhưng mà bất luận là xét về ý thức chiến đấu hay thiết quyền thì đều có thể khiến hắn ta có mức chiến đấu vượt cấp. Nếu như song thiết quyền của hắn ta mà không thể đè ép được người cùng cấp bậc thì làm sao có thể tự xưng là vô địch thiết quyền được cơ chứ?

Hạ Hạo Nhiên xuất chiến. Trong lòng Tô Đại Trụ và Mễ Linh cảm thấy cực kì khó chịu. Bản thân mình không bằng hắn thì cũng nên kiếm một cơ hội đề ép bản thân một phen xem sao. Trịnh Kim và Vương Long kinh ngạc nhìn về phía Hạ Hạo Nhiên, thế mà hắn ta thật sự dám lên ư? Cũng tốt, giết hắn ta trước thì tí nữa cũng dễ dàng làm việc hơn. Hạ Hạo Nhiên không hề mang theo mai rùa. Dùng nó để đối phó lại hệ nguyên tố còn được, chứ để đấu với hệ nhục thể thì lại trở thành thứ vướng víu mất. Đối diện với đôi chân dài của Thiết Thối làm cho Hạ Hạo Nhiên cảm thấy có chút áp lực về phương diện thể hình.

Thiết Thối đã sớm nhịn không nổi nữa, hắn ta nhanh chóng lao đến. Trần Lạc lại càng cảm thấy đáng tiếc, cũng chỉ là một tên cấp 6 mà thôi. Mấy tên có chữ Thiết của các ngươi đều không ổn nha. Thiết Thối tung một chưởng đá thẳng vào eo của Hạ Hạo Nhiên một cách mạnh mẽ, cú đá này sinh ra một luồng cương phong mãnh mẽ. Nếu như người bình thường bị ăn phải cú đá này thì chắc chắn sẽ gãy luôn eo rồi. Hạ Hạo Nhiên trầm mặt đối diện. Hắn ta giơ nắm tay phải nghênh đón lấy cú đá. Ở phương diện tốc độ, mặc dù Hạ Hạo Nhiên không so được với Thiết Thối, nhưng sau khi nhìn động tác của thiết thối, hắn ta có thể dễ dàng đoán ra được hướng hoặc cách công kích của thiết thối. Ầm một tiếng vang lên, nắm đấm của Hạ Hạo Nhiên cảm thấy hơi đau đớn một chút, còn Thiết Thối thì lại lảo đảo như muốn ngã.

Sắc mặt Trịnh Kim lập tức thay đổi, làm sao lại có người có thể đối cứng với chân của Thiết Thối được cơ chứ? Con mẹ nó chứ, đây là cấp 6 ư? Không thể nào, tuyệt đối không thể nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!