Tiểu đệ của Trần Lạc mà cũng là cấp 6 ư? Trần Lạc lại lộ ra vẻ mặt mỉm cười. Nếu như bình thường cấp 6 đánh cấp 7 là rất khó rồi, nhưng đối với Hạ Hạo Nhiên mà nói thì cấp 5 đánh cấp 6 sự khác biệt cũng không nhiều lắm. Hạ Hạo Nhiên có thể dùng thiết quyền và kinh nghiệm chiến đấu để lấp đầy sự chênh lệch đó được. Thiết Thối bị ăn thiệt, hắn ta phẫn nộ mà đá mấy cú liên tiếp. Hạ Hạo Nhiên dùng cả song quyền, nhẹ nhàng đón nhận công kích.
Hạ Hạo Nhiên thầm nghĩ, Thiết Thối không hổ với cái tên của hắn ta. Muốn đánh làm cho chân hắn ta bị thương đúng thật là không phải một chuyện gì dễ dàng. Mà do chiều cao của hắn ta quá cao, vậy nên muốn công kích vào đầu hắn ta thì cũng không dễ dàng chút nào. Đánh là phải đánh chỗ yếu. Không biết rằng cái chân còn lại của hắn ta có cứng như sắt giống chân kia hay không. Mặc dù không rõ hiệu quả, nhưng mà Hạ Hạo Nhiên muốn thử một chút. Đây là chỗ yếu duy nhất mà hắn có thể dễ dàng đánh trúng rồi. Hạ Hạo Nhiên nhắm thẳng vào một chân của Thiết Thối. Do vấn đề về chiều cao nên Hạ Hạo Nhiên có thể dễ dàng đánh đúng vào bộ phận trọng yếu của Thiết Thối. Hạ Hạo Nhiên đánh quyền này là dùng toàn bộ sức mạnh của mình. Thiết Thối bất ngờ há hốc miệng, biểu cảm cực kì đau khổ. Hắn ta cong eo, dùng hai tay che lại.
“Tại sao ngươi lại đánh chỗ này của ta...”
Hắn ta còn chưa nói hết câu, Hạ Hạo Nhiên đã lại vung tiếp một quyền vào thẳng đầu của Thiết Thối. Hắn ta không hề định đối thoại với Thiết Thối. Hạ Hạo Nhiên nắm lấy cơ hội mà nhanh chóng tung từng quyền công kích giống như mưa trút xuống Thiết Thối. Thiết Thối bị đánh đến mức ngã ra mặt đất. Hạ Hạo Nhiên nhanh chóng nhảy lên ngực hắn, đánh từng quyền như cuồng phong mưa bão xuống đầu của Thiết Thối. Lúc này căn bản đôi chân dài của Thiết Thối đã không thể phát huy tác dụng của nó được nữa rồi. Thiết Thối nhanh chóng dùng tay đánh lại Hạ Hạo Nhiên, nhưng rõ ràng lực công kích từ tay của hắn kém xa chân rất nhiều. Hạ Hạo Nhiên không màng gì cả, hắn ta điên cuồng dùng nắm đấm đánh thẳng vào đầu của Thiết Thối. Chẳng bao lâu sau, đầu của Thiết Thối đã bị đánh cho dập nát, hắn ta chỉ còn biết nằm hấp hối.
…
Thiết Thối bị đánh đến mức ý thức mơ hồ nằm trên mặt đất. Môi hắn ta mấp máy nói:
"Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa. Thiết Thối đúng thật chỉ là một cái rắm thôi.”
Hạ Hạo Nhiên suy nghĩ một lát, trước đây đại ca đều sẽ tóm tang thi lên, vậy thì ta cũng tóm một cái đi. Hạ Hạo Nhiên dùng một tay nắm lấy đầu Thiết Thối nhấc lên, kéo lê hắn ta đi thẳng một đường về hướng căn cứ. Vết máu trên đường đi có cả của Thiết Thối, cũng có cả của Hạ Hạo Nhiên nữa. Hạ Hạo Nhiên bị Thiết Thối đánh, thế nên hắn ta cũng bị thương không hề nhẹ. Phía bên Trần Lạc nổi lên một loạt tiếng hò reo:
"Hạ trưởng lão đỉnh quá.”
Trước khi mạt thế sảy ra, nghề nghiệp của Hạ Hạo Nhiên là tay đấm bốc chuyên nghiệp. Hắn ta có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, thiên phú xuất chúng hơn người, là nắm đấm sắt vô địch, có thể coi như là người đứng thứ ba trong căn cứ rồi. Ừm, đây là dùng một bát canh gà để đổi lại được đấy. Trịnh Kim và Vương Long bên này cảm thấy cực kì hoảng sợ. Thiết Thối có thực lực như thế nào chẳng nhẽ bọn hắn còn không hiểu hay sao? Vậy mà hắn ta đánh solo mà lại có thể bị người ta đánh cho tàn phế. Tại sao lại có thể như vậy được cơ chứ?
Mặc dù nếu như đánh với một đám người thì cũng có thể đánh bại được Thiết Thối, nhưng Trịnh Kim chưa bao giờ nghĩ đến việc lại có một ai đó có thể đánh solo, đơn thương độc mã mà đánh cho Thiết Thối tàn phế. Nhìn thấy cảnh Hạ Hạo Nhiên bị đánh cho bị thương không nhẹ, ánh mắt Trịnh Kim lóe sáng, trong đầu hắn ta nảy ra một ý nghĩ muốn tiến lên phía trước để đánh lén. Nhưng sau đó suy nghĩ này bị hắn ta phủ quyết. Một khi hắn ta động thủ, vậy thì coi như là lật mặt luôn. Hơn nữa, Hạ Hạo Nhiên chỉ là tiểu đệ dưới trướng của Trần Lạc. Nói không chừng thực lực của Trần Lạc còn mạnh hơn Hạ Hạo Nhiên nhiều thì sao? Bây giờ kế hoạch của hắn bị phá sản rồi, biết làm sao bây giờ?
Hạ Hạo Nhiên không giỏi ăn nói, sau khi kéo Thiết Thối về, hắn im lặng không nói gì cả. Nếu như trong trường hợp này đổi thành Pháp Vương thì hắn ta lại chẳng hỏi luôn được bao nhiêu điểm tích lũy ngay tại chỗ rồi ấy chứ? Mễ Lạp chờ hệ Quang Minh vội vã trị liệu giúp cho Hạ Hạo Nhiên. Trịnh Kim và Vương Long trao đổi ánh mắt với nhau, sau đó Trịnh Kim cười xòa nói:
"Không ngờ dưới trướng của Trần thủ lĩnh lại có một vị tướng mạnh như hổ đến vậy. Ta phục rồi. Dựa theo những gì đã ước định từ trước, bây giờ chúng ta sẽ rời đi liền, từ nay về sau chúng ta cũng sẽ không tới đây làm phiền các ngươi nữa.”