Vương Long cũng cười nói:
“Đúng là không đánh không quen biết nha. Về sau nếu như có cơ hội, nhất định chúng ta sẽ hợp tác với Trần thủ lĩnh.”
Trần Lạc cười nhạt một tiếng:
“Các ngươi coi đây là nhà của các ngươi hay sao mà muốn tới thì tới mà muốn đi thì đi? Nếu như các ngươi không lấy ra đủ số vật đủ để mua mạng của các ngươi, vật thì các ngươi đi không nổi đâu.”
Tiền mua mạng ư? Sắc mặt Trịnh Kim đột ngột thay đổi:
“Nếu Trần thủ lĩnh muốn đấu một trận sống mái thì cũng không phải là không được. Số nhân thủ dưới trướng của ta và anh Vương đây so ra cũng không ít hơn ngươi là bao đâu. Kể cả có đánh một trận mà chúng ta không đánh lại ngươi đi chăng nữa thì ngươi cũng sẽ phải chịu tổn thất, không dễ chịu chút nào đâu. Đánh một trận chỉ khiến cả hai bên đều lưỡng bại câu thương mà thôi, ta không muốn vì cảm xúc nhất thời mà hành động như thế đâu.”
Trần Lạc phất tay:
"Tất cả mọi người xuất kích, tiến lên tiêu diệt hết bọn họ đi.”
Vương Long không dám tin vào mắt mình, Trần Lạc thật sự muốn đấu một trận sống mái ư? Hắn ta không sợ đánh đến mức người của mình cũng thiệt hại hay sao? Mẹ nó chứ, lần sau nhất định không bao giờ được tùy tiện trêu chọc vào người trẻ tuổi. Người trẻ tuổi nóng nảy, nói làm là làm, không suy nghĩ đến hậu quả một chút nào cả. Vương Long hét lớn:
“Ta tình nguyện bồi thường 20 tấn gạo và 10 tấn bột mì.”
Trần Lạc bĩu môi, muốn bố thí cho ăn mày à? Nếu như hắn đã muốn học theo tiệm cơm hòa bình, vậy thì chắc chắn phải đánh ra đươch chút danh tiếng rồi. Đúng lúc hắn lấy hai tên không có mắt pà Vương Long và Trịnh Kim để khai đao cũng được. Trần Lạc không có ý định lên đánh, hắn định để cho thành viên lên đánh trước. Đám thành viên đầu tiên mà Vương Long và Trịnh Kim thấy chính là đám người hệ nhục thể, mang theo một cái mai rùa rất to trong tay, đi đầu về phía trước. Hơn tám trăm cái mai rùa, không phải dỡn với ngươi. Tất cả bọn hắn hợp lại thành một phòng tuyến kiên cố, không dễ dàng gì có thể phá vỡ nổi. Còn các thành viên hệ các nguyên tố khác thì đi phía sau.
Từ đầu người của Vương Long và Trịnh Kim đã bị Hạ Hạo Nhiên trấn áp làm mất hết sĩ khí. Bây giờ bọn hắn lại nhìn quân địch có trang bị cẩn thận, bản thân thì không có trang bị gì cả, lập tức nảy sinh sự khiếp sợ. Nếu như không phải là bọn hắn cũng được xem như tinh anh, cũng đã trải qua tẩy lễ sơ bộ của mạt thế, mà đổi lại thành những người mới ở mạt thế sơ kì thì có lẽ đã giải tán tại chỗ rồi. Nhưng mà cũng có một số người không chịu nổi áp lực, đã lén lút rút lui. Trịnh Kim nghiến chặt răng, không thể lui được. Một khi rút lui thì sẽ không thể tổ chức nổi để phản kháng, đến lúc đó sẽ trở thành thứ để mặc người ta chém giết.
“Lên đi, liều chết cùng bọn chúng.”
Trịnh Kim là một dị năng giả hệ hỏa, hắn ta dẫn đầu đánh một quả cầu lửa rất lớn về phía đối diện. Nhưng quả cầu lửa đã bị mai rùa chặn lại một cách không hề nghi ngờ gì cả. Bản thân mai rùa hơi có vết nứt, thành viên cầm mai rùa đó trong tay đau đớn kêu lên một tiếng. Mặc dù người đó bị đánh cho phải hơi lùi lại một chút, nhưng bản thân hắn lại không bị sao cả. Trình Kim ngẩn người. Hắn ta là cấp 5 đó, vậy mà dùng toàn lực đánh ra thế mà lại không phá vỡ được một cái mai rùa ư?
Thực ra kể cả là cái mai rùa chất lượng kém một chút đi chăng nữa thì cũng cần dị năng giả cấp 5 dùng toàn lực đánh mấy lần mới được. Trong tay Mễ Lạp còn có cả loại mai rùa mà dị năng giả cấp 5 đánh vài chục lần cũng đánh không bể. Thủ hạ của Trịnh Kim càng tỏ ra hoảng sợ. Muốn để cho bọn hắn- những người tay không một tấc sắt- đánh cùng với những người được trang bị gần như đầy đủ thế này ư? Hình như đối phương chỉ tuyển cấp 4 trở lên, tính thực lực từng cá nhân cũng mạnh hơn bọn hắn, như vậy mà bọn hắn còn xứng đứng lên chiến đấu hay sao? Không có cách nào có thể đánh lại được cả. Ai ở đây cũng không phải là đồ ngốc, lúc này ai mà còn cố gắng cưỡng ép bắt bản thân đi lên đánh chính là đang nộp mạng. Đến cả công kích của lão đại mà còn không thể đánh vỡ nổi tấm chắn của bọn hắn, vậy thì chúng ta làm sao đánh nổi?
“Các anh em, rút.”
Trịnh Kim ngơ rồi, nhưng Vương Long thì không. Nhìn thấy tình huống như vậy, hắn ta lập tức nhận ra rằng không thể dùng cứng đối cứng, đúng thật là bọn hắn không phải là đối thủ của đối phương. Cứ để người của Trịnh Kim ở đó mà chống lại đi thôi. Hắn vừa dứt lời, người của Vương Long liền bắt đầu chạy một cách không hề do dự. Người của Trịnh Kim bị ảnh hưởng theo, cũng bắt đầu chạy.