Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 317: Chương 317 - Cẩu Trưởng Lão

Triệu Tử Ý quyết liệt muốn yêu cầu làm gián điệp, Triệu Tử Thần không lay chuyển được suy nghĩ của cô nên hắn đành để cho cô đi. Dù sao thì vẻ ngoài của Triệu Tử Ý cũng chỉ có thể được coi là thanh tú, nếu không thì Triệu Tử Thần thật sự không dám để cho cô ấy đi. Hơn nữa thực ra Triệu Tử Ý cũng có năng lực để có thể tự bảo vệ bản thân, vậy nên cũng không cần lo lắng quá cho cô. Triệu Tử Ý có năng lực truyền đạt ý nghĩ qua tâm linh, có vậy thì cũng tiện để thông báo thông tin kịp thời. Triệu Tử Trần không đi, dù sao thì đoàn đội vẫn cần có một người phụ trách.

Triệu Tử Ý được đưa đến cạnh căn cứ của Trần Lạc. Sau khi nhìn Triệu Tử Ý đi vào trong căn cứ, Triệu Tử Trần mới rời đi. Triệu Tử Ý vẫn coi như là biết rõ những quy tắc khi gia nhập căn cứ của Trần Lạc. Cô ấy lấy ra 3 viên tinh thể cấp 4 đã được chuẩn bị sẵn từ trước, sau đó cô ấy đã có thể gia nhập vào căn cứ một cách rất thuận lợi. Tất nhiên, đã là thành viên mới thì sẽ có thời kì khảo sát. Nếu như ngươi không thể hoàn thành nhiệm vụ mỗi tuần ở đây thì chính là ngươi đang tự nộp mạng của mình và tặng không tinh thể cho người khác.

Trước mắt Triệu Tử Ý đang xuất hiện một cảnh tượng làm cho da đầu của cô ấy cảm thấy tê rần lên. Một người đàn ông bị treo ngay trước cửa căn cứ, khắp người hắn ta đầy vết máu loang lổ. Nhưng mặc dù đã như vậy rồi, thế mà vẫn còn có người đang đấm đá vào người hắn ta. Trong lòng Triệu Tử Ý cảm thấy lạnh lẽo, thật sự quá tàn nhẫn rồi. Có người giải thích cho cô:

“Hắn ta muốn tìm thú vui nên đã giết chết 8 người của chúng ta. Sau đó hắn ta đã bị lão đại đưa về đây đấy.”

Triệu Tử Ý ồ một tiếng, loại người mà lấy việc giết người làm thú vui, như vậy là hắn ta có chết cũng đáng lắm. Sáng ngày hôm nay có 6 người gia nhập, không phải chỉ có một mình Triệu Tử Ý. Triệu Tử Ý quan sát thật cẩn thận. Cô ấy cảm thấy tin thần của mỗi người ở đây đều rất tốt, ai cũng đi lại vội vã, kể cả số con gái ở trong đó cũng không ít. Trung bình cứ ba người thì có một cô gái, hơn nữa cô còn thấy có vài nhóm do toàn con gái tạo thành. Một thành viên tinh anh đi đến nói mấy lời nhắc nhở:

"Các ngươi đều là thành viên mới, vậy nên trước hết chúng ta sẽ không sắp xếp nơi ở cho các ngươi vội, mà trước tiên các ngươi sẽ đi cùng đội ra ngoài hoàn thành nhiệm vụ trước đã. Người nào còn sống thì sẽ được sắp xếp chỗ ở, nếu không thì sẽ chỉ tổ mất thời gian thôi.”

Triệu Tử Ý âm thầm tặc lưỡi. Mẹ ơi, ở đây xác suất tử vong rất cao à? Thư Vân dẫn đội rời đi, khi cô ấy đi ngang qua chỉ tùy ý liếc mắt nhìn một cái. Thành viên tinh anh ban nãy liền vội vàng cung kính nói:

“Thư trưởng lão.”

Thư Vân tùy ý gật đầu một cái. Triệu Tử Ý dùng ánh mắt tràn đầy vẻ ngưỡng mộ nhìn về phía Thư Vân. Quần áo trên người cô ấy vừa đẹp đẽ vừa sạch sẽ, đến cả đầu tóc cũng rất sạch sẽ. Sau khi mạt thế sảy ra mà còn có người có thể trải qua những ngày tháng tốt đẹp như vậy sao?

“Chào Cẩu trưởng lão.”

“Chào Cẩu trưởng lão.”

Có người liên tục gọi hơn chục lần, còn mãnh liệt hơn cả sự ngưỡng mộ dành cho Thư Vân nữa. Chỉ cần dỗ dành cho Cẩu trưởng lão vui vẻ thì mời khách không còn là vấn đề. Tất cả mọi người mời không nổi, vậy chẳng nhẽ một người còn mời không nổi hay sao? Tất cả mọi người đều cảm thấy kì lạ, mấy ngày rồi Cẩu trưởng lão chưa hề mời khách nha.

“Khụ khụ.”

Triệu Tử Ý trừng to hai mắt, đây chính là Cẩu trưởng lão ư? Không phải là Câu trưởng lão à? Cô còn tưởng là có người họ Câu nữa chứ. Một con chó mà cũng có thể trở thành trưởng lão ư? Mẹ ơi, cười chết cô mất thôi. Nhưng mà sau khi nhận ra được đây không phải là nơi mà cô có thể cười lớn được, Triệu Tử Ý liền cố gắng cưỡng ép mình ngậm miệng lại. Thành viên tinh anh liếc mắt nhìn cô một cái, nhưng cũng không trách mắng gì. Dù sao thì phản ứng đầu tiên của đa số thành viên mới đều là như vậy cả.

“Được rồi, trước tiên sẽ sắp xếp cho các ngươi ăn cơm đã. Kể cả là có người phải chết thì cũng không thể làm ma đói được. Bình thường buổi sáng bọn ta sẽ ăn mì sợi, đảm bảo đủ cho các ngươi ăn no.”

Triệu Tử Ý vô thức liếm liếm môi. Mì sợi ư, đây chính là thứ mà cực kì khó có thể có để ăn được. Đảm bảo rằng sẽ cho chúng ta ăn no? Đây là do ngươi nói đó nhé, chắc ngươi sẽ không chê lượng ăn của ta lớn đâu đúng không? Trần Lạc ôm Mễ Phạn đứng từ phía xa quan sát. Mễ Phạn lười biếng nói:

“Không có gián điệp đâu.”

Chuyện có nội gián hay không, Mễ Phạn đúng thật là cũng không thể chắc chắn một trăm phần trăm. Giống như Triệu Tử Ý vậy, cô ấy chỉ là tiến vào đây để khảo sát một chút, nội tâm cực kì thiên chân, cũng không hề có suy nghĩ gây bất lợi nào cả.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!