Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 318: Chương 318 - Hệ Quang Minh

Như vậy thì làm sao Mễ Phạn có thể phán đoán ra được cô ấy là gián điệp cơ chứ? Trừ khi Mễ Phạn có thuật đọc tâm. Trần Lạc nhìn liếc qua thời gian. Vào buổi trưa hắn ta còn có một cái hẹn với Đại Tráng. Cũng không biết Triệu Tử Ý kia có nắm vững năng lực truyền tin qua tâm linh một cách thuần thục hay không. Nếu như nắm một cách thuần thục thì có thể để cho cô ấy liên lạc với Đại Tráng rồi.

“T... t... Tỏi ư?”

Triệu Tử Ý đi vào trong nhà ăn, cô chỉ vào tỏi chua ngọt trong bát, lắp ba lắp bắp nói, vẻ mặt tràn đầy sự không dám tin. Mặc dù tỏi có thời gian bảo quản và sử dụng rất dài, nhưng dù sao thì nó cũng biết hỏng. Khi Trần Lạc bắt đầu thu kho lạnh kia về, trong đó có cả vài trăm tấn tỏi. Nếu như cứ để không vậy thì cũng rất lãng phí, vậy nên hắn đã bảo Mã Ngọc làm thành tỏi ngâm chua ngọt để coi như thành một món phụ trong bữa cơm. Thành viên tinh anh nói:

"Các ngươi cũng miễn cưỡng được coi như là thành viên mới, thế nên mỗi người mỗi ngày một cái.”

Triệu Tử Ý mở rộng bụng mà thoải mái ăn. Dưới con mắt kinh ngạc của những người khác, cô ăn một lèo hết 9 bát. Vì lượng ăn của các dị năng giả đều rất lớn, vậy nên bát ở đây cũng đều là bát to. Khóe miệng của thành viên tinh anh giật giật, ngươi là quỷ chết đói đầu thai hay sao? Ba cái tinh thể mà ngươi mang đến có xứng với 9 bát mì này không hả? Lão đại anh minh một đời, sẽ không làm ăn thua lỗ đâu có đúng không? Hắn ta cảm thấy nên kiến nghị cho lão đại đề cao ngưỡng thu người mới lên rồi. Triệu Tử Ý ngại ngùng xoa xoa khóe miệng. Vừa ăn mì mà lại còn có tỏi thật là đã quá mà. Nếu như ngày nào cũng có thể có ăn giống như hôm nay, vậy thig kể cả không khí ở đây không tốt cô cũng có thể nhịn được. Lúc này, một cô gái ngồi bên cạnh cô nói:

“Nghe nói hệ quang minh có thể trực tiếp chuyển chính có đúng không? Ta là hệ quang minh, có thể trị liệu.”

Trên mặt thành viên tinh anh hiện lên nụ cười nhiệt tình:

“Tất nhiên, rất hoan nghêng ngươi gia nhập.”

Biết trị liệu chính là sự đảm bảo về tính mạng. Thành viên tinh anh quay đầu lại hét lớn:

"Còn ngẩn ra đó làm gì? Mau lên thêm que cay làm đồ ăn thêm cho bác sĩ của chúng ta mau lên.”

Sự đãi ngộ của thành viên mới và các thành viên chính thức không giống nhau, que cay này tính là đồ ăn thêm. Triệu Tử Ý xoa xoa cái bụng tròn quay, tròn mắt nhìn cô gái bên cạnh ăn que cay. Cách một khoảng nhưng cô vẫn có thể ngửi thấy mùi thơm cay trong không khí. Cô cũng muốn ăn thì thế nào bây giờ? Triệu Tử Ý mang bộ mặt cực kì đáng thương mà hỏi:

“Chỉ có hệ quang minh có thể ăn thôi sao?”

Thành viên tinh anh cười hi hi nói:

“Nếu như ngươi có năng lực gì đặc biệt, mà lại còn có thể dùng được thì ngươi cũng có thể ăn. Nhưng mà ngươi có hay không? Chẳng nhẽ là năng lực có thể ăn được rất nhiều hay sao? Cái đó không tính đâu.”

Triệu Tử Ý suy nghĩ một chút, chỉ cần tính đến việc được cho ăn mì với tỏi thôi, cô đã muốn chấm điểm tối đa rồi.

“Ta biết nhiều thứ lắm. Ta biết làm rối loạn tâm lý, giao lưu qua tâm linh, truyền đạt tâm linh, công kích tâm linh, kể cả giác quan thứ 6 của ta cũng rất tốt. Những thứ này có thể giúp ta ăn được que cay không?”

Thành viên tinh anh tỏ ra rằng đây là những thứ vớ vẩn gì vậy, chưa nghe nói bao giờ. Nhưng mà nghe có vẻ giống như quý lắm ấy nhỉ? Sau khi dùng thực nghiệm để chứng minh, đúng thật là mấy thứ này đỉnh hơn hệ quang minh nha. Trần Quang lớn giọng nói:

"Đại ca, có một người mới gia nhập vào chúng ta, người này lại có cả loại năng lực truyền đạt tâm linh.”

Trần Quang đem theo một cô gái nhỏ mồm toàn dầu mỡ, đang ăn từng miếng từng miếng que cay một đến. Triệu Tử Ý cảm thấy cực kì luyến tiếc, cô lỡ ăn hết rồi, làm thế nào bây giờ? Trần Lạc ngẩn người, hôm qua vừa mới nghe nói có một người biết gây rối qua ý nghĩ, vậy mà hôm nay đã có một người biết truyền đạt tâm linh đến rồi ư? Đây không phải là người mới gia nhập mà sáng nay hắn vừa gặp hay sao? Triệu Lạc hỏi:

"Ngươi tên là gì?”

Triệu Tử Ý nhìn chằm chằm vào bình Dinh dưỡng khoái tuyến mà Trần Lạc mới uống được một ngụm, đang cầm trong tay. Đây chính là loại thức uống mà cô yêu thích nhất, đã bao lâu rồi cô chưa được uống cơ chứ? Trần Quang nói với giọng ghét bỏ:

"Tại sao cô lại không hiểu chuyện thế hả? Đó là của đại ca đó, vậy mà cô cũng muốn thèm khát nó hay sao?”

Trần Lạc bật cười, đưa cho cô. Đối với người không có giá trị, Trần Lạc sẽ cho người đó một phát tát. Nhưng mà hắn ta nghe nói cô biết thuật truyền đạt tâm linh? Nếu cô dám lừa hắn ta, ha ha. Người ham ăn cũng tốt mà, giống như Mộng âm vậy. Dù sao thì thứ chúng ta có chính là cái ăn. Triệu Tử Ý nhận lấy, cô lập tức há miệng uống một ngụm lớn, vẻ mặt tràn đầy cảm giác hưởng thụ. Triệu Tử Ý ợ một tiếng:

“Ta tên là Triệu Tử Ý.”

Trần Lạc:

“???”

Ta còn chưa bắt đầu đi đào người về đây mà? Vậy mà người đã tự đem mình dâng đến cửa rồi ư?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!