Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 319: Chương 319 - Chỉ Có Hai Ta

Hôm qua Triệu Hải vừa mới nhắc tới Triệu Tử Ý trước mặt Trần Lạc, hôm nay Triệu Tử Ý đã xuất hiện ngay trước mặt hắn luôn rồi. Đây chính là chỗ tốt khi có tình báo, nếu không thì Trần Lạc cũng không biết chuyện có một tên "gián điệp" trà trộn vào đây. Trần Lạc ngẩn người, năng lực tương đồng, tên cũng giống nhau, tuổi tác cũng khoảng khoảng như nhau, khả năng là người trùng tên trùng họ không cao lắm. Trần Quang nói:

"Nghe nói cô gái này vừa vào đây đã ăn hết của chúng ta 9 bát mì sợi.”

Đây là vào đây để kiếm ăn kiếm uống hay sao? Trần Lạc cũng không tỏ thái độ gì, hắn muốn xem thử năng lực tới đâu trước. Hắn không hỏi về những năng lực khác mà Trần Lạc trực tiếp hỏi thẳng Triệu Tử Ý:

“Nói một chút về năng lực truyền đạt tâm linh của ngươi đi.”

Triệu Tử Ý ồ một tiếng:

"Hiện tại ta có thể liên kết cho nhiều nhất là 3 người, có thể giao lưu qua tâm linh với họ ở khoảng cách xa. Còn cụ thể là bao xa thì ta không biết, ta chưa thử nghiệm thử bao giờ cả. Bây giờ Triệu Tử Trần đang ở nơi cách bọn họ khoảng 40 dặm, nhưng mà cô vẫn có thể trao đổi với hắn mà không có chút trở ngại gì cả. Người có thuật truyền tin qua tâm linh giỏi nhất mà Trần Lạc từng biết gần như không có giới hạn về khoảng cách. Tất nhiên điều đó có nghĩa là giới hạn của đối phương cực kì cao. Trần Lạc bảo Triệu Tử Ý chia một sợi tinh thần lực đặt lên người Trần Quang, sau đó để cho Trần Quang đi đến cửa căn cứ. Triệu Tử Ý sẽ lại dùng thuật truyền tin qua tâm linh để gọi Trần Quang về. Sau khi Trần Quang trở về, mặt hắn đầy vẻ kinh ngạc nói:

"Thật sự là đỉnh thật đấy. Nó giống hệt như điện thoại vậy. Nhưng mà ba người có phải hơi ít không?”

Triệu Tử Ý bĩu bĩu môi. Lại còn chê ít nữa cơ đấy, ngươi làm được thì ngươi làm đi. Trần Lạc cười cười, có thể dùng là được rồi, cùng lắm đi đem đi dạy dỗ bồi dưỡng thêm là được rồi. Chỉ cần thiên phú của Triệu Tử Ý không kém cỏi, vậy thì Trần Lạc mà muốn bồi dưỡng cô ấy lên được đến cấp 5 không phải là chuyện dễ như trở bàn tay hay sao? Còn chưa kịp kiểm tra xem giới hạn khoảng cách mà Triệu Tử Ý có thể truyền thông tin là bao nhiêu thì Trần Lạc đã phải đi gặp Đại Tráng rồi. Nói không chừng Đại Tráng sẽ còn mang về cho hắn ta tin mừng nào đó. Trần Lạc suy nghĩ một hồi rồi đem theo Triệu Tử Ý đi cùng. Triệu Tử Ý cũng không suy nghĩ nhiều, trong căn cứ này số người xinh đẹp hơn cô có nhiều lắm, vậy nên Trần Lạc vẫn chưa đến mức hạ thủ với cô đâu mà. Nhưng mà Triệu Tử Ý vẫn nói với giọng nghi ngờ:

"Chỉ có hai chúng ta lên đường thôi sao? Có phải hơi nguy hiểm quá rồi không?”

Kể cả là anh trai cô cấp 5 đi chăng nữa, thì hắn ta cũng không dám đi một mình với khoảng cách xa, còn khoảng cách gần thì còn tạm được. Trần Lạc cười cười nói:

"Yên tâm đi. Những thứ dám cản đường ta bây giờ đều đang thoi thóp cả rồi.”

Cách đó một khoảng, tất nhiên là không phải mỗi mình Trần Lạc xây dựng căn cứ ở ngoại thành. Ở con đường phía trước có khoảng vài chục người xuất hiện. Trần Lạc chỉ ấn còi vài cái, sau đó hắn liền lái xe lướt qua, đến tốc độ còn không thèm giảm. Có người vội vàng hét lớn:

“Là xe của Trần lão đại đó, con mẹ nó các ngươi mau tránh ra nhanh lên.”

Một đám người đứng chỉnh tề ở hai bên đường, tất cả đều cúi đầu cung kính chào hỏi. Triệu Tử Ý há hốc miệng, uy phong thật đó. Suốt cả đường đi, đúng thật là chẳng có ai dám cản xe của Trần Lạc lại. Những người ở xa một chút có lẽ còn không biết xe của Trần Lạc. Nhưng những người ở gần đây ai mà không biết, bọn hắn không muốn lăn lộn nữa hay là không muốn sống nữa hay sao? Sau khi Triệu Tử Ý nhìn thấy vài lần liền tin tưởng không một chút nghi ngờ. Cô bắt đầu tập trung sự chú ý vào que cay và Dinh dưỡng khoái tuyến trong tay của mình. Trần Lạc liếc cô một cái, đúng là một tên ham ăn, đã ăn hết 9 bát mì rồi mà còn có thể ăn tiếp được. Que cay nhanh chóng bị cô ăn hết sạch, Triệu Tử Ý liếm liếm túi đựng. Dinh dưỡng khoái tuyến thì cô không nỡ uống hết trong một ngụm, nhưng còn que cay mà không ăn hết nhanh thig nó sẽ không ngon nữa. Sau khi đến địa điểm đã hẹn với Đại Tráng, Trần Lạc chưa thấy Đại Tráng đâu nên hắn ngồi tựa vào ghế nghịch điện thoại. Hai mắt Triệu Tử Ý nhìn chằm chằm cái điện thoại trong tay Trần Lạc không rời. Cô nhìn Trần Lạc chơi đến mức quên cả nháy mắt. Trần Lạc cười cười:

"Hay không?”

Triệu Tử Ý dùng sức gật đầu thật mạnh. Có trời mới biết những ngày tháng không có điện thoại cô đã phải trải qua như thế nào. Trần Lạc nói:

“Vậy thì ngươi cứ xem tiếp đi.”

Đại Tráng đi từ xa đến đây, bên cạnh hắn còn dắt theo một tang thi quần áo rách rưới. Tang thi cười lạnh nói:

“Ngươi nói ở đây có một người không phục chuyện ta giỏi hơn hắn? Ngươi cứ ở đó xem xem ta có hành chết hắn ta không là xong chuyện rồi. Mẹ nó chứ, lại còn có người dám không phục cơ đấy.”

Đại Tráng gật đầu khom lưng nói:

“Đúng đúng đúng, đánh hắn ta tàn phế luôn đi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!