Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 322: Chương 322 - Chỉ Gọi Cho Vui

Trong căn cứ không chỉ có quán net, còn có cả thư viện, rạp chiếu phim, mấy thứ như sân bóng rổ sân bóng đá, vân vân. Sau khi thành viên trong căn cứ giết tang thi xong thì huấn luyện thêm một lát rồi có thể tự do hoạt động. Những thiết bị này đều để phục vụ cho việc giải trí của bọn họ. Những ngày cứ đi giết tang thi như này, nếu kéo dài vài ngày thì còn ổn, chứ kéo dài mãi thì sẽ không ai có thể chịu nổi cả.

Ở mạt thế, áp lực lên con người bản chất đã lớn rồi, nếu như không dùng một vài cách để giải trí thì tinh thần của con người sẽ sảy ra vấn đề mất. Loại người như Mạc Ninh rất kì quái sao? Không kì quái chút nào. Thời gian qua quá lâu, áp lực tinh thần của những kẻ còn sống sót sẽ càng lớn, vậy nên tâm lý cũng sẽ càng ngày càng trở nên biến thái hơn. Vừa mới tới cửa quán net, Trần Lạc đã nghe thấy tiếng hoan hô:

“Chị cả giỏi thật đó.”

Trần Lạc ngẩn người, chị cả ư? Chỉ thấy Mộng âm đang ngồi trên ghế trước máy tính, vẻ mặt cực kì đắc ý mà chơi game moto. Một đám người Mộng âm hệ tự nhiên đều là khách quen của quán net. Sau khi bọn hắn tiêu hao hết dị năng thì không có cách nào để có thể tiếp tục trồng trọt nữa, chỉ có thể đợi đến khi dị năng hồi phục lại. Trong những lúc như thế thì cũng không thể ngồi không mà đợi có đúng không?

Ai cũng biết chuyện Mộng âm có thể cải thiện chất lượng giống, giá trị của cô cao hơn những người hệ tự nhiên khác rất nhiều, bản thân cô rất được Trần Lạc xem trọng, thế nên ai cũng đến để nịnh nọt. Khi Trần Lạc đi đến, âm thanh hô hào gần như biến mất trong phút chốc. Mộng âm thấy kì lạ liền quay đầu lại nhìn. Sau khi nhìn thấy Trần Lạc, cô giống như đứa trẻ con lén lút đi quán net bị bố mẹ bắt được vậy, tinh thần liền căng lên ngay lập tức. Trần Lạc ồ một tiếng:

“Chị cả à, nghe uy phong quá nhỉ.”

Mộng âm nhỏ giọng ấp úng nói:

"Không có đâu, chỉ là gọi cho vui thôi.”

Trần Lạc không quan tâm lắm, hắn chỉ chỉ vào Triệu Tử Ý nói:

"Ta kiếm cho ngươi bạn này, dẫn cô ấy đi chơi cùng đi.”

Mộng âm dùng sức gật đầu thật mạnh. Sau đó cô quay sang nhìn Triệu Tử Ý, người đang dán mắt vào hình ảnh trên màn hình máy tính với ánh mắt ngưỡng mộ.

“Đây là moto bạo lực mà, ta còn chưa bao giờ nghĩ tới game này có thể chơi trên máy tính.”

Triệu Tử Ý cảm giác như mình đang nằm mơ. Tất cả mọi thứ trong căn cứ này đối với cô mà nói đều quá không chân thực rồi.

“Ha ha ha, hôm nay vận may tốt thật đấy.”

Trần Lạc nghiêng đầu nhìn, là Tiếu Vũ quay về rồi. Tiếu Vũ nhìn thấy Trần Lạc thì hai mắt sáng rực lên, cô ta đưa một tinh thể trong suốt đến trước mặt Trần Lạc giống như đưa vật quý lên.

“Anh nhìn này, hôm nay ta lục ra được một tinh thể cấp 7 hệ tinh thần.”

Tiếu Vũ còn thiếu một chút nữa là lên được cấp 5 rồi, thời gian cô ta ẩn thân đã có thể lên tới 1 giờ. Cô ta phụ trách tìm, sau đó sẽ phối hợp với Hạ Hạo Nhiên đến đó lấy. Trần Lạc chửi tục một tiếng, hôm nay thu hoạch được nhiều tinh thể cấp 7 thật đấy. Trần Lạc cười nói:

“Ghi thêm cho ngươi 700 điểm tích phân.”

Cẩu trưởng lão lấy được tinh thể cấp 7, lúc đó Trần Lạc tặng cho tậng 1500 điểm tích phân. Tất nhiên, thời gian trôi qua càng lâu, những tinh thể cùng cấp bậc sẽ có điểm tích phân càng ít. Dù sao cũng không phải do một mình Tiếu Vũ kiếm ra được. Chuyện này bắt buộc phải nói với Pháp Vương, rằng ta không hề cố ý ngăn cản ngươi tăng cấp nha. Hai mắt Tiêu Vũ phát sáng:

“Có đủ để thay đổi trưởng lão chưa?”

Trần Lạc lấy sổ ra xem thử, tích phân của Tiếu Vũ là do Trần Lạc phụ trách ghi chép.

“Ừm, 1650 điểm tích phân, đủ rồi.”

Tiếu Vũ lập tức đổi được lên chức vị trưởng lão. Mộng âm ngẩn người. Đáng ghét thật đấy, vậy mà lại để cho Tiểu Ngư thành trưởng lão trước rồi. Tiếu Vũ cười lớn nói:

"Mộng âm, ngươi còn không mau đến đây chào hỏi trưởng lão đi. Ngươi đừng tưởng ta không biết chuyện ngươi nằm mơ cũng muốn ta gọi ngươi là chị cả.”

Mộng âm bĩu môi:

“Chúng ta không phải thuộc cùng một bộ môn, ngươi quản không nổi tới ta đâu.”

Tiếu Vũ hừ một tiếng:

“Nhưng mà gặp phải trưởng lão thì vẫn phải chào, đây chính là quy tắc, có đúng không anh?”

Dưới ánh nhìn của Trần Lạc, Mộng âm không tình nguyện nhưng vẫn phải gọi một tiếng Tiếu trưởng lão. Mộng âm nắm chặt bàn tay lại, cô phải nỗ lực hơn nữa, cô phải tạo ra hạt giống có thể sinh ra sản lượng 10 nghìn cân, để có thể trực tiếp leo lên chức phó thủ lĩnh. Cô nhất định phải đè ép Tiểu Ngư một bậc. Sau đó Tiếu Vũ lại đổi thêm từ chỗ Trần Lạc một phần gà rán và vịt quay, sau đó đi ăn với Mộng âm. Mặc dù đấu võ mồm thì vẫn cứ đấu, nhưng tình cảm chị em giữa họ thì vẫn tốt đẹp lắm. Trần Lạc suy nghĩ một chút, sau đó hắn cũng đưa cho Triệu Tử Ý một phần gà rán. Kẻ ham ăn thì phải dùng đồ ăn để lấy lòng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!