Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 323: Chương 323 - Đúng Là Có Thịt

“Ầy, xem cách ngươi thể hiện. Nếu như ngươi có biểu hiện tốt, ta sẽ thêm đồ ăn cho ngươi. Còn nếu ngươi biểu hiện không tốt thì ta sẽ nhốt ngươi vào phòng tối nhỏ.”

Triệu Tử Ý nhìn chằm chằm gà rán mà gật mạnh đầu, miệng cô còn chảy nước bọt tùm lum. Đúng thật là có thịt nha. Triệu Tử Ý, Mộng âm và Tiếu Vũ, ba người họ ngồi cùng một chỗ mà ăn như gió cuốn mây bay. Anh trai của cô ấy- Triệu Tử Trần- hỏi:

"Tiểu Ý, sau khi vào đó 1 ngày thì cảm thấy như thế nào?”

Câu hỏi này đã làm cho Triệu Tử Ý tỉnh lại, bây giờ cô mới nhớ ra cô là một gián điệp.

"Anh, từ sau ngươi đừng liên lạc với ta nữa, ta sợ Trần Lạc hiểu nhầm.”

Công viên Vọng Giang. Đây là nơi mà Cẩm Nguyên Giang đặt căn cứ. Vị trí ở đây cũng không tồi, rất gần nguồn nước. Cẩm Nguyên Giang ăn ba bát cháo, hắn ta ăn kèm với một túi dưa muối, coi như là đã giải quyết xong bữa tối. Không sai, đây chính là bữa tối của một cường giả cấp 5. Tất nhiên, nếu như Cẩm Nguyên Giang chịu bỏ ra một chút thì hắn ta cũng có thể ăn được mấy thứ ngon như xúc xích, đồ nướng ở trong kho. Còn về việc xúc xích để quá lâu liệu có hết hạn hay không, đây không phải điều mà trong hoàn cảnh mạt thế như này cần phải cân nhắc, chỉ cần ăn mà không chết người là được.

Cẩm Nguyên Giang đi tản bộ đến gần một cái hàng rào. Hắn ta sờ sờ túi áo, sau đó lấy ra một hộp thuốc lá. Cẩm Nguyên Giang cau mày, hộp thuốc lá hết mất rồi. Vậy nên hắn ta đành phải quay về phòng lất một hộp thuốc còn đang để dành. Một người đàn ông đi đến, nói với vẻ cung kính:

"Anh Giang, lấy của ta này.”

Người đàn ông đó là Tống Lăng, là đàn em của Triệu Hải. Trần Lạc tỏ ra rằng bản thân rất xem trọng Cẩm Nguyên Giang, vậy nên Triệu Hải đành phái một tiểu đệ làm được việc nhất, đắc lực nhất đến. Tống Lăng làm việc rất đáng tin cậy, thông minh lanh lợi, năng lực quan sát và phát hiện cũng rất tốt. Tống Lăng lấy ra một hộp thuốc lá, hai mắt Cẩm Nguyên Giang sáng lên:

“Phù Dung Vương ư, đây là loại tốt nha. Ta đã tìm rất nhiều nơi rồi mà không hề tìm thấy loại này.”

Đây chính là hãng thuốc lá mà Triệu Nguyên Giang thích nhất, nhưng mà số lượng hàng tồn kho còn lại thì rất ít. Tống Lăng châm lửa cho Cẩm Nguyên Giang, Cẩm Nguyên Giang hài lòng mà hút một hơi. Tống Lăng thuận đó cũng đưa cả bao còn lại cho Cẩm Nguyên Giang. Cẩm Nguyên Giang cũng không từ chối. Hắn ta cười to nói:

“Tiểu Tống à, sau này ta sẽ bảo kê cho ngươi, ngươi chuyện phiền phức gì thì cứ nói cho ta nghe, lão Cẩm ta nói lời giữ lời.”

Cẩm Lăng giơ ngón tay cái lên:

"Nhân phẩm và cách làm việc của anh Giang như thế nào là điều mà cả căn cứ đều biết mà.”

Hai người vừa hút thuốc vừa bắt đầu nói chuyện. Tống Lăng đột nhiên hỏi:

"Anh Giang, anh nói xem, những ngày tháng như thế này càng ngày càng khó sống hơn rồi, chúng ta phải làm như thế nào đây?”

Cả thế giới đột nhiên sảy ra biến đổi lớn, rất nhiều người đều không biết nên làm sao cả. Nhưng vì bản năng sinh tồn, mà ai cũng cố gắng cực khổ đấu tranh trong cảnh mạt thế. Cẩm Nguyên Giang nở một nụ cười trào phúng:

"Còn có thể như thế nào được nữa? Chúng ta đi một bước thì tính một bước thôi, qua một ngày tính một ngày.”

Tống Lăng bật cười, người cấp 5 như Cẩm Nguyên Giang cũng như vậy hay sao? Hình như tất cả mọi người đều như vậy, trừ Trần Lạc ra. Tống Lăng cảm thấy giường như từng bước Trần Lạc đi đều đã được bố trí sẵn, dùng sức mạnh của chính bản thân để chống lại mạt thế. Mỗi ngày hắn ta đều nhàn hạ chậm rãi, ôm mèo trêu chó, mỹ nhân bên cạnh, đạm định tự tại. Đừng nói đến việc mạt thế, kể cả có là ngày tận thế sảy đến thì liệu có thể có bao nhiêu người có thể sống tiêu dao tự tại như Trần Lạc? Tống Lăng thử hỏi một cách thăm dò:

“Anh Giang, ta nghe nói phía đông có một cái căn cứ, ở nơi đó đã có thể gieo trồng được một lượng lớn rau củ rồi.”

Cẩm Nguyên Giang bỗng run lên, hắn ta hít một hơi lạnh:

"Ai? Ở đâu cơ? Thực lực ở đó như thế nào? Nếu như thực lực bên đó không ổn thì chúng ta đi đến đó cướp đi.”

Tống Lăng ngẩn người, nếu như Cẩm Nguyên Giang dám đi thì chắc chắn không thể quay về nổi đâu. Tống Nguyên Giang cười trừ nói:

“Thực lực ở đó rất mạnh, nghe nói ở đó có cường giả cấp 6 rồi.”

Cấp 6 ư? Cẩm Nguyên Giang ngẩn người, sau đó hắn ta từ bỏ. Nếu như có kẻ nào đó mạnh đến cấp 6 thì nơi đó không phải là nơi mà hắn ta có thể chống lại nổi. Điều này giống như những kẻ cấp 4 không có cách nào có thể chống lại hắn ta vậy. Cẩm Nguyên Giang thở dài:

"Đáng tiếc thật đấy, đã rất lâu rồi ta chưa được ăn rau củ tươi rồi.”

Kể cả là có kẻ hệ tự nhiên đạt được đến cấp 4, thì vẫn còn phải nghiên cứu cách trồng trọt như thế nào. Rau củ cũng cần nuôi trồng một thời gian dài, Cẩm Nguyên Giang thực sự là lâu lắm rồi chưa được ăn. Tống Lăng nói:

“Anh Giang, ta nghe nói căn cứ đó có thực lực rất mạnh, đãi ngộ ở đó cũng rất tốt. Thực sự không dám giấu, ta muốn đầu quân qua đó.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!