Cẩm Nguyên Giang cũng không tỏ ra kinh ngạc, hắn gật đầu nói:
“Người lựa chỗ cao để đi mà, ta có thể hiểu được. Tiểu Tống, ngươi cứ yên tâm đi đi, ta sẽ không ngăn cản ngươi đâu.”
Tống Lăng lại nói với vẻ khổ sở:
"Thực thực của ta không ổn, họ không nhận ta. Anh Giang, thực lực của ngươi mạnh, bây giờ ngươi cũng đạt cấp 5 rồi, hay là ngươi đem theo anh em chúng ta qua đó đầu quân đi. Ở nơi đó có đãi ngộ tốt, đảm bảo được no cơm. Người như ngươi đến đó chắc chắn sẽ nhận được những đãi ngộ ưu tiên, vậy thì lúc đó chuyện ngày ngày có thể ăn rau củ liệu còn là vấn đề hay sao? Nói không chừng đến đó ngươi còn có thể ăn thịt cũng nên.”
Cẩm Nguyên Giang ngẩn người, sau đó hắn ta xua tây cười nói:
“Nếu như ta đi rồi, vậy thì đám anh em của ta phải làm thế nào. Nếu như ngươi muốn đi thì đi 1 mình đi.”
Tống Lăng nói với vẻ không cam lòng:
“Ngươi coi bọn hắn là anh em, vậy bọn hắn có coi ngươi là anh em hay không? Thực lực của ngươi mạnh, thế nên còn có một số kẻ thầm đề phòng ngươi trong bóng tối kia kìa. Mấy kẻ đó thực lực thì không ra sao đâu, nhưng mà tài tranh đoạt quyền lợi của ngươi thì lại giỏi đến lạ.”
Cẩm Giang im lặng, mặc dù thực lực của hắn ta mạnh, nhưng lại bị một số người âm thầm tẩy chay trong bóng tối. Căn cứ này là do Cẩm Nguyên Giang và một số người may mắn sống sót mà hắn vô tình gặp được khi mạt thế mới bắt đầu gây dựng lên. Cẩm Nguyên Giang có thiên phú tốt, hắn ta luôn luôn có thêt tăng cấp sớm hơn người khác một bước. Từ trước đến giờ hắn ta tăng được lên cấp 5 nhưng không hề gặp được bất cứ kì ngộ nào cả, tất cả là do hắn ta đi từng bước từng bước mà lên được cấp này. Bọn hắn có thể lớn mạnh được như này hôm nay, công đầu là thuộc về Cẩm Nguyên Giang.
Nhưng mà thứ như trái tim con người chính là thứ khó nói nhất. Sau khi bọn hắn trở nên lớn mạnh, thì trái tim cũng sẽ không còn đơn thuần giống như ban đầu được nữa rồi. Lúc đó ai cũng muốn có thêm nhiều vật tư hơn nữa, và có thêm nhiều người tinh anh làm thủ hạ của bản thân hơn nữa. Một căn cứ mà có tận bốn phe ẩn ẩn trong đó. Cẩm Nguyên Giang rít một hơi thuốc thật mạnh, sau đó hắn ta nhìn Tống Lăng với ánh mắt sâu thẳm:
“Ngươi không cần nói nữa đâu.”
Tống Lăng ồ một tiếng, hình như hắn ta có hơi gấp gáp. Sớm muộn gì thì căn cứ này cũng sẽ phân rã mà thôi, đến lúc đó mới là thời cơ tốt. Cẩm Nguyên Giang quay về phòng, trên mặt hắn là nụ cười tràn ngập:
“Tiểu Như, ngủ đi.”
Trong phòng có một cô gái khoảng 20 tuổi, tên là Lâm Như, là người vợ mà Cẩm Nguyên Giang quen biết sau mạt thế. Lâm Như im lặng một lát, sau đó cô nói:
"Anh Giang, em có rồi.”
Cẩm Nguyên Giang ngẩn người, đầu tiên trên mặt hắn hiện lên vẻ cực kì vui mừng, sau đó vẻ vui mừng đột nhiên biến mất không còn dấu tích, bắt đầu chuyển thành dáng vẻ cực kì khổ sở. Đến cuộc sống của bản thân hắn ta còn chưa dám đảm bảo, không biết ngày nào đó sẽ chết đi, vậy thì làm sao hắn ta có thể đảm bảo được cuộc sống yên ổn sau này cho đứa trẻ cơ chứ?
Không nói những thứ khác, chỉ nói đến sữa bột thôi, hắn phải đi đâu để kiếm bây giờ? Để cho đứa nhỏ cứ thế mà đói đến chết hay sao? Lâm Như ăn uống không tốt lắm, cơ thể cô gầy gò như vậy thì có thể nuôi nổi con hay không? Nếu như sinh đứa nhỏ ra thì chính là gây tội, điều đem lại cho hắn không phải là hy vọng mà chính là nỗi đau khổ làm cho người khác cảm thấy tuyệt vọng. Cẩm Nguyên Giang ngồi bệt xuống nền đất, tinh thần hắn hơi ngẩn ra. Trước khi mạt thế sảy ra, nếu như nghe được tin tức như thế này, hắn ta có đang nằm mơ cũng sẽ bật cười mà tỉnh. Nhưng bây giờ, tin tức này cứ như một cái kim đâm vào trong tim hắn ta vậy. Rất lâu sau, Cẩm Nguyên Giang mới đáp một cách vô lực:
“Phá, phá bỏ đi. Đều là do ta không tốt, tất cả đều là lỗi của ta.”
Lâm Như sớm đã đoán được đáp án. Thực ra không phải hắn không muốn, mà là thật sự không có cách nào cả. Lâm Như nhẹ nhàng ừm một tiếng:
“Ngươi đến đánh vào bụng ta đi, hoặc là đi tìm thuốc về đây.”
Vế trước được Cẩm Nguyên Giang tự động lược bỏ khỏi não, còn thuốc ư? Cẩm Nguyên Giang cảm thấy rất mờ mịt. Nói không chừng thứ này sẽ có. Cẩm Nguyên Giang giống như tang đi đi ra khỏi phòng, hắn muốn đến kho tìm thử. Trước giờ cơ thể của Lâm Như đã không khỏe, nếu như làm như vậy liệu có gây tổn hại quá lớn đối với cơ thể của cô ấy hay không? Hơn nữa, bản thân hắn cũng muốn có một đứa con. Một người đàn ông to lớn như Cẩm Nguyên Giang, vậy mà vô thức rơi nước mắt. Đột nhiên Cẩm Nguyên Giang nhớ lại những lời mà Tống Lăng vừa mới nói với hắn. Có một căn cứ có thể trồng được một số lượng lớn rau củ. Cẩm Nguyên Giang đoán rằng Tống Lăng là do người bên đó phái tới để đào được bản thân hắn về đó. Hắn muốn có một đứa con. Trước đây, Tống Nguyên Giang còn xét về tình cảm anh em. Bọn hắn không phụ hắn thì hắn cũng sẽ không phụ.