Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 325: Chương 325 - Rùa Biển

Nhưng đứng trước đứa trẻ này, những thứ khác chẳng đáng để so sánh. Cẩm Nguyên Giang tìm Tống Lăng, sắc mặt hắn cực kì khó coi.

“Ngươi nói căn cứ này có thực lực rất mạnh đúng không. Chỉ cần bọn hắn có 20 hộp sữa bột, không, 30 hộp, hơn nữa có thể cho ta một ít rau củ, thì ta sẽ bán mạng cho bọn hắn. Nếu như bọn hắn không có hoặc không thể đồng ý vậy thì chúng ta không bàn nữa.”

Thứ như sữa bột thì chỉ có trẻ nhỏ mới cần. Nhưng mà những lúc như thế này, thứ chỉ cần thêm chút nước là đã có thể bổ xung dinh dưỡng như vậy thì người già cũng có thể dùng được. Tống Lăng gật đầu, trong lòng hắn thầm lẩm bẩm, cũng không biết anh Trần có sữa bột hay không nữa.

"Bỏ miệng ra, ui da."

Tô Đại Trụ cảm thấy con rùa biển này rất buồn cười, rảnh rỗi không có việc gì nên muốn đi chọc nó.

Ai ngờ, bị rùa biển cắn chặt một ngón tay.

Cũng không thể nói là rùa biển nhỏ, dưới sự trợ giúp của Trần Lạc, nó đã trưởng thành thành một con rùa biển dài một mét, có được thực lực không thua kém gì bậc bốn.

Có điều chỉ có con lớn nhất mới thế, còn ba con rùa biển còn lại vẫn là rùa biển nhỏ, Trần Lạc chỉ tập trung lực lượng cho một con.

Cả bốn con rùa biển này chỉ nhận một mình Trần Lạc, còn lại không chịu để ai đến gần, Mễ Lạp cũng không thèm nhận, lúc nào cũng trong trạng thái tấn công.

Nếu Trần Lạc không ra lệnh cho chúng nó không được tấn công linh tinh, thi chúng nó đã bị Pháp Vương cắn chết hết rồi.

Đúng thế, bởi vì chúng nó còn định tấn công cả chó con của Pháp Vương nữa.

Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, đám chó con đã tràn đầy sức sống, suốt ngày phải chạy tung tăng khắp sân mới chịu.

Chúng nó dám cắn chó con, Pháp Vương có thể tha cho chúng nó chắc?

Những lúc bình thường, chúng nó sẽ không cắn người, nhưng Tô Đại Trụ nghịch ngợm đi trêu chọc rùa biển, thế thì bị cắn là đúng rồi.

Chúng nó không cắn đau, nhưng cắn rất chắc, làm cho Tô Đại Trụ không thể nào tránh thoát được.

Một khi đám rùa biển đã cắn, thì ngoại trừ người bị cắn ngỏm củ tỏi, nếu không đám rùa biển sẽ không chịu nhả ra.

Trần Lạc không khỏi nhớ đến lúc trước gặp được rùa biển vương, có cái tên thê thảm bị rùa biển cắn chặt vào chim không chịu nhả ra.

Trần Lạc vội vàng nói:

"Nhả ra."

Rùa biển oán giận nhìn thoáng qua Tô Đại Trụ, nếu không phải ma ma đã mở miệng, ta sẽ cắn chết ngươi, dám sờ đầu ta à.

Sáu con chó con đáng yêu đang nằm trong ổ chó khẽ vươn đầu nhỏ ra xem, thật là hung ác.

Trần Lạc nhe răng trợn mắt:

"Không đáng yêu tí nào."

Mã Ngọc nhìn thấy đám động vật nhỏ chạy đầy trong sân, lại cảm thấy rất ấm áp.

Trần Quang đột nhiên chạy vào báo cáo:

"Đại ca, có một đoàn người muốn gia nhập, dẫn đầu là một người bậc năm, ngươi có muốn đến xem không."

Nếu là người đi riêng lẻ thì Trần Quang cũng không phải chạy vào báo cáo.

Trần Lạc để bụng, bậc năm?

Người đến là anh trai của Triệu Tử Ý, Triệu Tử Thần.

Không cần tìm đến ta, ta sợ Trần Lạc hiểu lầm, đương nhiên lời này là do Triệu Tử Ý nói đùa.

Con nhóc này rất thích đùa giỡn.

Triệu Tử Ý giới thiệu một chút về hoàn cảnh nơi này, sau đó đắc ý nói:

"Lão đại rất coi trọng ta, ta vừa đến đã cho ta một viên tinh thể hệ tinh thần bậc bảy."

Tinh thể bậc bảy?

Triệu Tử Thần không thể tin nổi, nếu không phải em gái hắn không xinh đẹp lắm, thì hắn còn phải nghi ngờ không biết có phải Trần Lạc thích em gái nhà hắn hay không.

Cuối cùng Triệu Tử Ý còn cường điệu bổ sung:

"Ở đây có tiệm net."

Triệu Tử Thần nghe xong, lập tức tung tăng chạy đến đây, hắn là một thanh niên nghiện game chính hiệu.

Phải nói trước từ sớm chứ, thật là.

"Báo tên của các ngươi xem nào."

"Triệu Tử Thần."

"Chu Lương."

Triệu Tử Thần?

Trần Lạc cười, lập tức hiểu ra vì sao Triệu Tử Ý lại lăn lộn tiến vào đây, thì ra là đi để thăm dò trước, có điều để một cô gái một mình chạy vào đây, lại còn là em gái mình, tên Triệu Tử Thần này đúng là tự tin thật.

Trần Lạc đi tới.

Các thành viên khác vội vàng cung kính chào hỏi."

"Lão đại."

"Lão đại."

Trần Lạc gật đầu, đi tới trước mặt Triệu Tử Thần, hỏi hắn:

"Nghe nói ngươi đã đến bậc năm?"

Đám người Triệu Tử Thần trợn tròn mắt nhìn Trần Lạc, cái tên trẻ tuổi đẹp trai trắng trẻo này là đại ca của căn cứ?

Còn trẻ tuổi như vậy à? Bọn họ còn tưởng là ông chú trung niên để râu uy nghiêm chứ.

Nếu có thể phân phối tinh thể bậc bảy cho em gái mình thì thực lực chắc hẳn rất khó lường.

Triệu Tử Thần gật đầu nói:

"Đúng thế."

Trần Lạc lại hỏi:

"Dựa vào tinh thể cao cấp sao? Ngươi đã thăng cấp lên bậc năm từ lúc nào?"

Triệu Tử Thần đáp:

"Hai tháng trước ta hấp thu một viêntinh thể bậc năm, một tháng trước đã thăng cấp lên bậc năm."

Hai mắt Trần Lạc sáng lên, cái này chứng tỏ thiên phú của hắn rất tốt, ít nhất sau này cũng là bậc mười, còn có khi có thể lên đến cấp vương.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!