Kiếp trước hắn không nghe nói đến hai anh em Triệu Tử Thần này, sợ là chết non giữa đường.
Đến giai đoạn sau của mạt thế, có hơn một trăm vị cấp vương, nhưng mà những người có thiên phú cấp vương phải gấp mấy lần thậm chí là mười mấy lần so với con số này.
Nhưng đại đa số đã chết non giữa đường, hoặc là không có đủ tinh thể để thăng cấp lên.
Kiếp trước Trần Lạc chỉ hấp thu tám viên tinh thể sơ cấp lại có thể đạt được cấp bậc trên cả cấp vương, thiên phú của Mễ Lạp còn cao hơn là Trần Lạc, nhưng đến cuối cùng chỉ có một mình Trần Lạc là đạt cấp trên cấp vương.
Bởi vì những người khác không có thiên phú trên cấp vương sao?
Bởi vì bọn họ đã bị ngỏm hết rồi, cũng coi như chết non.
Trần Lạc nói:
"Triệu Tử Thần, ngươi là bậc năm, có thể trực tiếp cho ngươi hưởng đãi ngộ của thành viên bình thường, nhưng vẫn phải ở trong khu vực của thành viên mới, chờ đến khi ngươi đạt được tích phân mới được chuyển chính thức."
"Những người khác đều coi như thành viên mới."
"Trước tiên cứ dẫn bọn họ đi ăn cơm đã."
Triệu Tử Thần lại cười hì hì tiến lên nói:
"Hiện tại ngươi đã là đại ca của ta, có chuyện này, nếu ta hoàn thành nhiệm vụ hôm nay thì có thể đi đến tiệm net không?"
Trần Lạc cười:
"Có thể."
Ồ, không ngờ tiệm net cũng trở thành thứ để tuyên truyền.
Buổi chiều, có một thành viên bị trọng thương gian nan đi tới cửa căn cứ.
Đây là cộng sự của Tống Lăng, trở về để báo cho Trần Lạc biết yêu cầu của Cẩm Nguyên Giang.
Lúc ban đầu mới xuất phát thì rất thuận lợi, nhưng đến khi sắp trở về căn cứ thì bọn họ lại bị tang thi tấn công.
Có thể trở về đã là may mắn lắm rồi.
Công cuộc tình báo trong thời mạt thế không dễ làm chút nào, muốn truyền tin tức lại cũng khó, không phải ai cũng như Trần Lạc, chỉ đi một mình cũng có thể an toàn trở về.
Trong bộ tình báo không có phụ nữ, bởi vì phụ nữ dám đi một mình sau mạt thể thì không khác nào một miếng thịt béo bở, chỉ có đi mà không có về.
Sau khi báo ra ám hiệu, lập tức có dị năng giả hệ quang minh đến chữa trị cho hắn, sau khi khôi phục lại, hắn được đưa đến gặp Trần Lạc, nói hết tin tức cho Trần Lạc biết.
Yêu cầu của Cẩm Nguyên Giang là ba mươi hũ sữa bột và được cung cấp rau dưa đúng giờ?
Trần Lạc cười, như này còn đắt hơn cả Hạ Hạo Nhiên, Hạ Hạo Nhiên chỉ cần một bát canh gà là được.
Trước mạt thế Trần Lạc không cố ý để dành sữa bột, nhưng sau khi mạt thế tiến đến lại cướp đoạt được không ít sữa bột trong các siêu thị lớn, nhiều thì không dám nói, nhưng muốn mấy ngàn hũ thì hắn vẫn có.
Muốn hãng nào cũng có.
Vậy là Cẩm Nguyên Giang có con à?
Nếu nghĩ theo hướng đê tiện một chút, người như thế thì càng dễ khống chế.
Có vướng bận thật tốt, có vướng bận rồi thì không lo hắn phản bội.
Không giống như tên chó nào đó ồn ào gây sự, một người ăn no cả nhà không đói, ngươi lại không có cách nào xử lý hắn được.
Điều kiện này có vấn đề gì với Trần Lạc không?
Không có vấn đề.
Hắn có thể đồng ý, nhưng điều kiện là Cẩm Nguyên Giang phải nỗ lực, tự đạt tích phân tự mình đi đổi.
Kiếp trước Cẩm Nguyên Giang đã trưởng thành đến cấp vương, trăm phần trăm có thiên phú cấp vương, mà trong những người cấp vương cũng có sức chiến đấu không yếu.
Nhân tài như vậy, Trần Lạc muốn tận lực đi mời chào.
Trần Lạc nghĩ ngợi một lát, sau đó quyết định tự mình ra mặt, người khác chở vật tư đi hắn không yên tâm, mà hắn tự đi cũng có thể tỏ vẻ coi trọng.
...
Trong biển rộng mênh mông.
Có một con rùa biển thật lớn đi lên đất liền, trong mắt ngập tràn tức giận.
Có tên trộm cướp, cướp hết con của nó đi rồi.
Một đứa cũng không để lại cho nó.
Thật đáng giận.
Nó có thể cảm nhận phương hướng rất tốt, hơn nữa còn có thể cảm ứng được con của nó đang ở đâu, nếu nó muốn đi tìm thì chắc chắn có thể tìm thấy được.
Nhưng mà, tên trộm kia có năng lực rất thần kỳ, nó không chắc có thể trốn thoát khỏi tên trộm kia.
Vua rùa biển nhớ đến một người bạn cũ đã quen biết lâu năm, thực lực của nó tăng lên, thực lực của người bạn kia cũng cường đại.
Vua rùa biển quyết định đi tìm người bạn kia, sau đó cùng đi tìm tên trộm đáng ghét.
Ở trong biển, tốc độ của vua rùa biển rất nhanh, còn nhanh hơn cả xe hơi chạy trên đất liền, nhưng cho dù vậy thì nó vẫn phải chạy ba ngày mới đến nơi.
Nhìn bóng hình trước mặt, vua rùa biển thở phào một hơi, may mà chưa chuyển nhà đi.
Đây là một cái vỏ sò rất lớn, rất rất lớn, toàn bộ là màu đen.
Vua rùa biển nhẹ nhàng đụng vào nó, không ngờ nó để lộ ra nửa thân trên là người.
Hai sinh vật bắt đầu giao lưu với nhau.
"Ông bạn, giúp ta cái."
"Cũng được, nhưng phải chờ mấy ngày, vài ngày sau ta sẽ đột phá, thực lực tăng mạnh hơn nữa."
Vua rùa biển gật đầu đồng ý.
Còn tưởng người khác thúc giục rùa biển, không ngờ là rùa biển đi giục người.