Trên đường, có ba chiếc siêu xe đang chạy băng băng.
Trần Lạc không một thân một mình đi đến gặp Cẩm Nguyên Giang, đương nhiên không phải bởi vì sợ hãi.
Thân là lão đại, đi thu phục tiểu đệ mà không có đàn em đi cùng thì chẳng phải không có tí mặt mũi nào hay sao?
Trần Lạc mang Tô Đại Trụ và Hạ Hạo Nhiên đi đến làm cảnh.
Không chỉ làm Cẩm Nguyên Giang chấn động về mặt vật tư, ngay cả thực lực cũng phải khiến hắn tâm phục khẩu phục.
Trên đường đi có mấy tên trộm cắp ngu ngốc và tang thi, tất nhiên là có đàn em ra xử lý, Trần Lạc chỉ cần nằm yên trên xe là được.
Trần Lạc nhìn vết thương bên ngoài cửa sổ, trong lòng hơi hụt hẫng.
Lúc sắp chạy đến chỗ Cẩm Nguyên Giang, Trần Lạc sai thành viên mà Tống Lăng phái trở về báo tin chạy tới chỗ Tống Lăng, để truyền đạt tin tức cho hắn, bảo hắn và Cẩm Nguyên Giang chuẩn bị sẵn sàng.
Trần Lạc không muốn gióng trống khua chiêng trực tiếp đánh đến cửa nhà người khác, công nhiên đào người trước mặt người khác, không cần phải như vậy, đấy đã là hành vi khiêu khích rồi.
Bắt nạt mấy kẻ yếu hơn thì có gì là hay?
Nếu như Tống Lăng và Hạ Hạo Nhiên có thể thần giao cách cảm với nhau, truyền đạt thông tin qua suy nghĩ, vậy thì đã không có nhiều phiền toái như vậy.
Chỉ một mình Hạ Hạo Nhiên cũng không thể liên kết suy nghĩ được với nhiều người, tốt nhất là tìm thêm mấy nhân tài như Hạ Hạo Nhiên.
Nếu làm vậy, công việc của bộ tình báo sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều, hiệu suất làm việc và mức độ an toàn cũng được tăng lên.
Tống Lăng đang bị ăn mắng.
"Ngươi đệch mẹ nó mỗi ngày chỉ biết đục nước béo cò, đừng cho là ta không biết, mẹ kiếp, không chịu làm gì cả, suốt ngày chỉ ngồi không, con mẹ nó, đến lúc ăn cơm thì nhanh lắm."
Nằm vùng cũng không phải chuyện dễ làm, không có căn cứ này nguyện ý nuôi dưỡng một tên rác rưởi cả.
Bên phía Trần Lạc các thành viên phối hợp với nhau, còn có mai rùa, độ an toàn được nâng lên đáng kể, nhưng bên phía Cẩm Nguyên Giang đây tố chất thành viên không đồng đều, rất dễ gặp phải nguy hiểm.
Tống Lăng mỗi ngày giả bộ chăm chỉ nhưng thực chất ham ăn lười làm, điên cuồng thử điểm mấu chốt của người khác.
Hắn không dám xung phong dũng mạnh, sợ bị tang thi giết chết.
Tống Lăng cười làm lành:
"Dũng ca, ta có làm việc thật là, ngài thấy không, viên tinh thể bậc bốn này ta nộp lên cho ngài."
Sắc mặt Dũng ca đỡ hơn một chút:
"Ngươi làm tạm được, ba ngày sau lại nộp lên một viên."
Tống Lăng thở dài, mỗi ngày ăn cơm như đồ cho lợn, nếu không phải không muốn bị chết đói, ngươi cho rằng ta muốn ăn chắc, sau khi kết thúc nhiệm vụ này, phải trở về căn cứ để tĩnh dưỡng thôi.
Nhận được hồi âm của Trần Lạc, trên mặt Tống Lăng đầy vẻ vui sướng, vừa hay ngồi xe với đại ca để cùng về.
Tống Lăng vội vàng liên hệ với Cẩm Nguyên Giang.
Cẩm Nguyên Giang thầm nhủ, đến nhanh thật đấy.
Lâm Như có chút lo lắng hỏi:
"Giang ca, có khi nào Tống Lăng chỉ đang lừa gạt ngươi, hắn thực chất là người của căn cứ khác phái đến ám sát ngươi không?"
Cẩm Nguyên Giang gật đầu nói:
"Yên tâm đi, ta sẽ cẩn thận, nếu đúng như lời Tống Lăng nói, căn cứ kia có bậc sáu, thì muốn đối phó với ta cũng không cần phải bày ra cái bẫy như thế."
"Ta đi xem trước, nếu bọn họ thật sự thành tâm, ta sẽ trở về đây để đón ngươi, hôm nay đi luôn."
Cẩm Nguyên Giang làm bộ muốn đi ra ngoài đánh chết tang thi, mang theo mười mấy đàn em thân thiết hay đi cùng hắn, sau đó gặp mặt Tống Lăng, cùng đi tới chỗ Trần Lạc.
Tống Lăng bị hắn trông coi gắt gao, một khi có điều gì đó không thích hợp, hắn sẽ ra tay giết chết Tống Lăng trước.
Nếu chỉ có một mình Trần Lạc đi, đúng là không có mặt mũi thật.
Nhưng trùng hợp thay, hơn hai mươi con tang thi đánh lén bọn họ, cho rằng có thể đối phó với đám người Trần Lạc.
Tô Đại Trụ và Hạ Hạo Nhiên cùng đi lên giải quyết, không có một con tang thi nào có thể đứng vững sau khi ăn một đấm của bọn họ.
Hai người hấp thụ tinh thể bậc tám mà Trần Lạc đưa cho, thực lực đã thăng cấp tới bậc sáu, đó là mới chỉ hấp thu sáu phần năng lượng trong tinh thể.
Đám người Cẩm Nguyên Giang nhìn thấy vậy vô cùng khiếp sợ, hai người có thể nhẹ nhàng giết chết hơn hai mươi con tang thi mà không tốn chút công sức nào?
Đồng tử trong mắt Cẩm Nguyên Giang co rụt lại, cho dù là hắn, cũng không thể dễ dàng giết chết tang thi như vậy được.
Hai người kia cực kỳ mạnh, ta không phải là đối thủ của bất kỳ ai trong hai người bọn họ.
Trần Lạc mở cửa sổ xe ra, mỉm cười nói:
"Cẩm Nguyên Giang? Những vật tư mà ngươi muốn ta đã để ở cốp xe rồi, ngươi tự đi xem một chút đi."
Những người khác đều đang đứng, chỉ có một mình Trần Lạc ngồi, như vậy địa vị của hắn là gì không cần nói cũng biết.
Cẩm Nguyên Giang khó có thể tin được, người này là lão đại?
Cẩm Nguyên Giang đi đến cốp xe, mở ra.