Phía bên ngoài, Mễ Lạp Mễ Linh không nhìn thấy rõ cảnh tượng bên trong kết giới, cho nên bọn họ vô cùng lo lắng.
Mễ Phạn lại rất bình tĩnh.
Kẻ thù gặp mặt, đỏ mắt không thôi.
Rùa biển vương tức giận chạy tới, cách xa năm mét, nó có thể co duỗi đầu mình, cho nên mạnh mẽ duỗi thẳng đầu ra cắn về phía Trần Lạc.
Vị trí hướng đến vừa hay là phần hiểm yếu dưới rốn Trần Lạc.
Trần Lạc chửi thầm một tiếng, chúng ta có thù hận đến mức nào mà phải làm chuyện bỉ ổi thế?
Cái kết giới rách này có thể ngăn ta được chắc?
Đối với những người không thể lý giải hoàn toàn hành tẩu hư không thì đúng là sẽ bị vây giữ.
Nhưng mà đối với Trần Lạc mà nói, cái kết giới này không có một chút hiệu quả nào, nếu không Trần Lạc đã sớm chết tám trăm lần rồi.
Trần Lạc chỉ tiêu tốn dị năng nhiều hơn lúc sử dụng hành tẩu hư không bình thường một chút là đã thoát khỏi kết giới để xuyên ra ngoài.
Hải Cơ ngạc nhiên, năng lực này không thể vây giữ được người này?
Vậy nếu như hắn muốn chạy, thì ta phải làm sao mới bắt hắn lại được?
Trong mắt rùa biển vương cũng tràn đầy thất vọng, Hải Cơ cũng không làm được à.
Trần Lạc không thể chạy, ít nhất không thể chạy giống như đời trước, cứ đâm lén một nhát rồi chạy, phía sau hắn còn có căn cứ và mọi người, một khi hắn chạy trốn, Hải Cơ và rùa biển vương điên cuồng lên chắc chắn sẽ hủy diệt bọn họ.
Ta có Mễ Phạn nhắc nhở, chắc chắn có thể chống đỡ được.
Đúng thế, trong lúc chiến đấu gian nan, ta có thể lĩnh ngộ được năng lực trâu bò hơn, sau đó đánh chết Hải Cơ và rùa biển vương.
Trần Lạc ta cũng không sợ phải chiến đấu.
Hải Cơ bắn từ trong mắt ra hai luồng ánh sáng màu đen.
Trần Lạc rùng mình, đây là năng lực trâu bò nhất của Hải Cơ, ánh sáng mai một, một khi bị nó bắt trúng vào người chắc chắn sẽ khó sống, cho dù có thể đứng vững thì cả người cũng trở nên vô lực.
Tốc độ tia sáng rất nhanh, rất khó trốn thoát, hơn nữa Hải Cơ còn có thể thay đổi góc độ ánh sáng.
"Ta trốn."
Trần Lạc sử dụng hành tẩu không gian, không chỉ trốn thoát khỏi sự tấn công của luồng ánh sáng này, còn đi đến phía sau Hải Cơ.
Sao nào, phía sau lưng ngươi cũng có mắt, có thể bắn ra tia sáng được chắc?
Trần Lạc không dám đến quá gần với Hải Cơ, chỉ có thể đứng xa xa, sau đó ngưng tụ ra một thanh kiếm dài năm mét, chọc thẳng vào bụng Hải Cơ.
Không cần nhắm vào đầu của nó, cái đầu có thể nhìn thấy chỉ là giả, đó không phải là điểm yếu của Hải Cơ.
Tuy Hải Cơ rất kinh ngạc, nhưng dựa vào năng lực phản xạ của bậc mười, nó nhanh chóng thoát khỏi một kiếm vừa rồi.
Trong lòng Trần Lạc nặng nề, đây là trong tình huống Hải Cơ không có phòng bị gì, nên hắn mới có thể đánh lén được một lần, lát sau Hải Cơ sẽ có phòng bị, hắn càng khó đánh trúng Hải Cơ.
Huống chi, cho dù kiếm hư không đánh trúng Hải Cơ cũng không thể lập tức giết chết nó, thậm chí còn chưa chắc đã gây tổn thương nặng cho nó.
Điểm kỹ năng của ta không được thêm vào mục tấn công à.
Trần Lạc không thể bay được, hắn chỉ có thể dựa vào hành tẩu hư không, lúc này thân thể hắn đã bắt đầu rơi tự do xuống.
Rùa biển vương chờ sẵn phía dưới, há to cái miệng đỏ âu như bồn máu, mau rơi vào trong miệng ta nào.
Trần Lạc chỉ có thể sử dụng tiếp một lần hành tẩu hư không thể trốn.
"Chia cắt không gian."
Cảm nhận thân thể truyền tới cảm giác bất thường, Hải Cơ cười lạnh, ngưng tụ ra một bàn tay được tạo thành từ dị năng hắc ám, dường như có thể kéo dài ra vô tận, chộp về phía Trần Lạc.
Trần Lạc không thể không dừng chia cắt không gian lại, sau đó tránh né.
Hải Cơ cười lạnh nói:
"Ta không tin ngươi có thể sử dụng kỹ năng này vô số lần."
Trần Lạc có chút nóng nảy, những kỹ năng không gian bình thường rất khó đối phó với Hải Cơ, hành tẩu hư không cũng chỉ có thể sử dụng được khoảng một trăm lần.
Nếu như hắn thật sự là bậc chính, lực lượng dị năng cũng là bậc chín, thì may ra có thể sử dụng hơn mấy trăm lần.
Nếu không, hắn thử sử dụng dị năng thời gian xem.
Nếu có thể sử dụng ngưng đọng thời gian, cố định Hải Cơ nửa phút là hắn có thể chém chết nó.
"Ngưng đọng thời gian."
Không có tí tác dụng nào, Hải Cơ vẫn cứ liên tục tấn công Trần Lạc như cũ.
Thấy Trần Lạc không thể thoát thân được, rùa biển vương hướng đôi mắt lạnh băng về phía căn cứ của Trần Lạc và mọi người đang đứng phía trước.
Ta không đối phó được với tên chó nhà ngươi, lại không thể làm gì các ngươi được chắc?
Rùa biển vương lao về phía căn cứ.
Mễ Linh hô to một tiếng:
"Tất cả mọi người tản ra."
Mễ Linh thầm kêu khổ không thôi, tên Trần Lạc nhà ngươi sao lại chọc phải đám biến thái này thế?
Pháp Vương lạnh lùng nhìn, người bình thường không thể nào chống lại sức mạnh của con rùa biển vương này được.
Phải dùng đến sức chó.
Trong lòng Pháp Vương đã có cách để đối phó với rùa biển vương.