Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 332: Chương 332 - Khẩn Cấp

Sau đó Pháp Vương quay người lại, chạy vào sân biệt thự.

Trong sân, có bốn con rùa biển con còn đang ghé vào ao nằm chơi, không hề hay biết thế giới ngoài kia đã xảy ra chuyện gì.

Pháp Vương ngậm lấy một con rùa biển con, không dám chạm đến con lớn nhất, sợ bị cắn.

Rùa biển vương đang muốn bắt đầu tàn sát, đột nhiên nhìn thấy một con chó đen cắn một con rùa biển con chạy ra ngoài.

Trên người con rùa biển con này phát ra hơi thở quen thuộc, đây là con của ta mà.

Rùa biển vương hồng hết con mắt lên, đanh định chạy tới, đột nhiên thấy Pháp Vương giậm chân một cái xuống mặt đất.

Mặt đất lập tức xuất hiện vết nứt.

Pháp Vương lại dùng móng vuốt làm ra vẻ muốn giẫm lên rùa biển con.

Ý của nó rất rõ ràng, sức lực của chó rất lớn, nếu móng vuốt này giẫm lên con của ngươi, chó không chắc nó còn sống được không.

Rùa biển vương, ngươi không muốn con của ngươi xảy ra chuyện đúng không?

Mọi người khiếp sợ nhìn về phía Pháp Vương, lúc khẩn cấp nhất vẫn phải dựa vào ngươi.

Trần Lạc và Hải Cơ cứ ngươi tiến ta lùi, dây dưa không dứt.

Phần lớn thời gian Trần Lạc chỉ có thể sử dụng hư không đi lại để tránh né.

Trần Lạc nghiến răng nghiến lợi, ta vẫn không tin, ta nhất định có thể đánh bại ngươi.

Mễ Phạn cũng không nói ta sẽ bị thương.

Rốt cuộc là phải dùng biện pháp gì đây?

Không gian thì không cắt đứt được, thứ nguyên chi lực lại không dùng được.

Lần này đối với Trần Lạc mà nói, thực sự là một trận chiến cực kỳ khó khăn, đổi lại là kiếp trước, đã sớm chạy rồi, thay vì cùng ngươi chơi đùa, tìm được cơ hội âm thầm giết chết ngươi chẳng phải sẽ tốt hơn sao?

Thời gian gia tốc có tác dụng hiệu quả đối với thể đột biến nhưng lại không có tác dụng với Hải Cơ.

Đè Nén Không Gian, Phong Bạo Không Gian, Vòng Xoáy Không Gian ta còn chưa kịp học.

Ta phải nhanh chóng thúc đẩy bản thân, học được cách dừng thời gian.

Đột nhiên, Hải Quy Vương gầm lên giận dữ, thu hút sự chú ý của Trần Lạc.

Hải Quy Vương: Thả con của ta ra.

Pháp Vương khinh thường, ngươi đoán xem ta có thả hay không, đây mới thực sự chính là lá chắn.

Đến đánh ta đi, đến đánh ta ăn vạ.

Trần Lạc kinh ngạc nhìn Pháp Vương, không hổ là ngươi.

Sức mạnh chó của ngươi cuối cùng cũng bạo phát rồi?

Thanh minh trước, đây thật sự không phải là do ta dạy.

Ta phải học hỏi từ ngươi rồi nha, Pháp Vương.

Hải Quy Vương muốn đánh kẻ xấu nhưng còn e ngại, vẫn là không dám xông lên.

Hải Quy Vương trong ánh mắt long lanh nước, cuối cùng ta cũng nhìn thấy con của ta.

Rùa nhỏ lại không có phản ứng, ngươi không phải mẹ của ta.

Tại sao con chó này lại cắn ta, mau buông ta ra.

Ba rùa nhỏ còn lại nhìn thấy anh em mình bị chó tha đ,i liền tức giận đuổi theo.

Cả bốn rùa nhỏ đều tụ tập lại với nhau.

Bọn chúng có chút nghi ngờ nhìn Hải Quy Vương, sinh vật này nhìn có vẻ quen quen.

Nhưng mẹ ta còn đang ở trên không trung mà.

Trần Lạc nheo mắt lại, đột nhiên nảy ra một ý tưởng.

Trần Lạc đi lại trong hư không, đến gần một rùa nhỏ và ôm nó lên ngang ngực.

Rùa nhỏ không hề biết ý đồ xấu của đại ác nhân, ngược lại còn có chút hưng phấn.

Mẹ ôm theo ta rồi nâng lên cao.

Hải Cơ, là Hải Quy Vương mang tới, ta dùng rùa nhỏ làm lá chắn liệu có tác dụng không?

Thử một lần xem sao.

Trần Lạc cười lớn, nói:

“Nếu ngươi dám tấn công ta lần nữa, kẻ chết trước cũng không chắc là ai đâu.”

May mắn thay, đám người Mễ Linh đều đã tránh đi xa, không nghe thấy những lời của Trần Lạc, bằng không thì bộ mặt phản diện này của Trần Lạc sẽ bị lộ.

Pháp Vương ở rất gần, lại nghe được lời nói của Trần Lạc.

Pháp Vương kinh ngạc nhìn Trần Lạc, ta đúng là còn kém xa chủ nhân, thật sự không sánh bằng ngươi.

Ta chỉ là dùng rùa nhỏ để đe dọa thôi, hảo gia hỏa, ngươi thế mà lại dùng nó làm lá chắn.

Bọn chúng lại còn gọi ngươi là mẹ.

Rùa nhỏ không biết gì cả, đúng vậy, muốn đánh mẹ của ta thì trước tiên phải đánh chết ta đã.

Rùa nhỏ hướng về phía Hải Cơ, tứ chi đá lên xuống một cách điên cuồng như thể đang đấm bốc, ta và mẹ đang kề vai sát cánh chiến đấu.

Hải Cơ kinh ngạc nhìn Trần Lạc, thật đúng là ngươi mà.

Hải Cơ rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, mục đích đầu tiên là giúp Hải Quy Vương báo thù, mục đích thứ hai là cứu những đứa con của Hải Quy Vương.

Hai người có thể tính là bạn tốt, Hải Cơ có thể giết được con của Hải Quy Vương sao?

Hải Cơ nhìn về phía Hải Quy Vương, ngươi có ý gì?

Hải Quy Vương sốt ruột kêu to, không nên ra tay, nếu không con ta chắc chắn sẽ chết trước.

Hải Cơ bất đắc dĩ nói:

“Vậy ngươi cảm thấy chúng ta nên làm gì bây giờ?”

Hải Quy Vương bối rối, phải, phải làm gì đây, trong tay hắn có rùa nhỏ làm con tin.

Hải Quy Vương hai mắt rưng rưng, con ơi, làm sao con có thể nhận ra giặc là cha vậy.

Mặt khác, ba rùa nhỏ còn lại chạy đến, Hải Cơ vô cùng ngạc nhiên chỉ vào con lớn nhất.

“Đứa này sao lại lớn như vậy, nó cũng là con của ngươi à?”

Hải Quy Vương càng bối rối hơn, đúng vậy, tại sao nó lại lớn như vậy, uống thuốc tăng trưởng sao?

Có vẻ như nó đúng là con ta.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!