Thời gian này ước chừng cũng chỉ khoảng nửa tháng.
Một khi Hải Cơ mất đi lý trí, lao vào giết chóc, Trần Lạc không có tự tin bản thân có thể ngăn chặn được nó.
Trần Lạc chỉ là không nhẹ không nặng gõ vào con trai biển, để cho Hải Cơ có thể cảm ứng được, không thể không quay lại.
Trần Lạc cuối cùng cũng có cơ hội thở, đẩy nước ra khỏi không gian, uống liên tiếp ba chai nước khoáng mới dần hồi phục được.
Trần Lạc sờ bụng, hắn cảm thấy mình đã tiêu hao không ít nên ăn một ít đồ ăn để lót dạ.
Lập tức, bên cạnh Trần Lạc xuất hiện một vài món ăn.
Gà hầm nấm, thịt lợn thái lát luộc cay, tôm om dầu, đậu phụ ma bà (đậu phụ Tứ Xuyên.)
Cộng thêm một bát cơm, Trần Lạc ăn ngấu ăn nghiến, ăn một miếng, lại gõ con trai biển một lần.
Hải Cơ ở cách xa hàng ngàn dặm đang muốn đi về phía căn cứ của Trần Lạc.
Đột nhiên cảm thấy một cảm giác phát ra từ cơ thể của bản thân.
Hải Cơ toàn thân sửng sốt, không thèm để ý tới Trần Lạc nữa, lập tức đi về phía bản thể.
Không có bản thể, nó sẽ chết, không có chuyện gì quan trọng hơn chuyện này.
Nhưng tốc độ của nó cũng không nhanh, dù sao tốt xấu gì Hải Quy Vương còn có móng vuốt, nó lại không có, bằng không thì khi tới nó cũng không ngồi trên lưng Hải Quy Vương.
Nó cũng không thành thục kỹ năng bay này.
Hải Cơ nghiến răng nghiến lợi, chết tiệt, ngươi gõ mấy cái như vậy là có ý gì?
Thể xác của ta làm sao lại bị ngươi tìm được, đám rùa biển không để ý sao?
Nhược điểm chí mạng này cũng chỉ có mình và Hải Quy Vương biết.
Mãi đến sáng sớm ngày hôm sau, Hải Cơ mới tới được chỗ của Trần Lạc.
Trần Lạc uể oải nói:
“Hải Cơ đại nhân, ta chờ đã lâu.”
Hải Cơ khẽ giật mình:
“Làm sao ngươi biết ta gọi là Hải Cơ?”
Hải Cơ chưa từng giới thiệu bản thân.
Trần Lạc cười nói:
“Ta không chỉ biết tên của ngươi, ta còn biết, một khi vỏ con trai này bị phá hủy, ngươi sẽ không sống được bao lâu nữa.”
Hải Cơ trong mắt tràn đầy lạnh lùng, chết tiệt, Hải Quy Vương, ta coi ngươi là bạn, ngươi lại phản bội ta.
Hải Cơ nở một nụ cười lạnh lùng nói:
“Ngươi nghĩ ngươi muốn phá hủy cái này là có thể sao? Nếu có thời gian, ta sớm đã giết ngươi tám trăm lần.”
Trần Lạc bật cười:
“Thật sao?”
Trần Lạc mang theo vỏ sò, sử dụng hư không đi lại, lập tức biến mất, nhưng nhanh chóng bị Hải Cơ tìm thấy, suy cho cùng, giữa Hải Cơ và bản thân vỏ trai tồn tại một mối liên hệ nào đó.
Trần Lạc đập mạnh vào bên trên vỏ trai:
“Tới đây, xem ta có thời gian phá hủy vỏ trai của ngươi không.”
Hải Cơ nghiến răng nghiến lợi, cái trò đi lại trong hư không này không có cách nào đối phó.
Ta thực sự là phục ngươi rồi đấy Lão Lục.
Hải Cơ gằn từng chữ một:
“Ngươi muốn thế nào?”
…
Ta muốn thế nào?
Đương nhiên là.
Trần Lạc hoàn toàn không có ý tưởng gì với Hải Cơ.
Thứ nhất, Trần Lạc là một người đàn ông tốt.
Thứ hai, Hải Cơ hiện tại có vẻ ngoài xinh đẹp mỹ miều, nhưng cũng chỉ là che đậy, còn bản thân chỉ là hải sản mà thôi.
Ta, Trần Lạc, là Lão Lục, không phải là lão Tam.
Hải Cơ có thể biến thành người sau khi đạt đến cấp Vương, và vẫn sẽ có khuôn mặt hiện tại sau khi biến thành con người.
Nhưng cũng chỉ là giả.
Trần Lạc kiếp trước đã giết nó, đương nhiên biết nó thực sự trông như thế nào.
Là bộ dáng của một bà cô già.
Hải Cơ đã già lắm rồi, không biết đã sống được bao nhiêu năm.
Rõ ràng là một bà cô già, nhưng lại biến thành dáng vẻ một người trẻ tuổi.
Điều này có nghĩa là gì?
Chứng tỏ là nó yêu cái đẹp mà.
Hải Cơ có một vảy ngược(*), chính là tuyệt đối không thể nói nó là bà cô già xấu xí.
(*)Vảy ngược: vừa là niềm kiêu ngạo vừa là điểm yếu chí mạng.
(*)Vảy ngược: vừa là niềm kiêu ngạo vừa là điểm yếu chí mạng.
Nếu ngươi khen nó xinh đẹp, nó sẽ không buông tha ngươi, nhưng nếu ngươi dám chê nó xấu hay già thì nó nhất định sẽ dùng hết sức tìm giết ngươi.
Trong khi chờ Hải Cơ chạy đến, Trần Lạc không ngừng nghĩ xem nên xử lý Hải Cơ như thế nào?
Giết?
Nếu trực tiếp phá hủy vỏ trai của nó, sức mạnh của nó sẽ không ngừng suy yếu, từ đó sụt giảm cho đến khi chết, cái này cần có một quá trình.
Sử dụng gia tốc thời gian để đẩy nhanh quá trình này, Trần Lạc cũng không chắc liệu Hải Cơ sẽ chết trước hay là bản thân vì tiêu hao quá lớn mà chết trước.
Đối với một tang thi thể đột biến cấp 7, Trần Lạc sẽ phải tiêu hao hai phần ba dị năng của mình.
Đối với Hải Cơ cấp 10, sợ là tinh thể sẽ bị vỡ vụn.
Trần Lạc nghĩ tới một phương án khác.
Liệu anh có thể thu nhận Hải Cơ, để nó làm việc cho bản thân, hoặc có thể hợp tác?
Chính là lợi dụng thói mê cái đẹp của nó.
Hải Cơ thay đổi diện mạo thành trẻ trung, chẳng phải là quan tâm đến tuổi tác của mình sao?
Đây cũng là lúc dị năng thời gian có thể phát huy được tác dụng.
Trần Lạc ho một tiếng, bắt đầu lừa gạt.
“Chúng ta không có cái gì gọi là mối thù sinh tử, cũng không có ân oán không giải quyết được, không nhất thiết phải đánh nhau đến chết, là ngươi tìm đến ta gây phiền phức, cho nên ta mới trả thù, không phải ta chủ động làm vậy với ngươi.”
Hải Cơ lạnh lùng nhìn Trần Lạc, dù sao nếu ngươi dám làm điều bất chính với vỏ trai của ta, ta nhất định sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
---
HỆ THỐNG BÀN TAY VÀNG TẠI TẬN THẾ: hệ thống, mạt thế, đô thị, xác sống, tiến hóa gen…