Trần Lạc nói:
“Ngươi không tò mò vì sao con của Hải Quy Vương lại lớn đến như vậy sao?”
Trong mắt Hải Cơ hiện lên vẻ thích thú, quả thật cái này khiến nó tò mò không thôi.
“Rất đơn giản, ta có sức mạnh thời gian, có thể đẩy nhanh thời gian trôi qua.”
Hải Cơ sửng sốt một lúc, sau đó cười khẩy nói:
“Ngươi đúng là kẻ khoác lác, tại sao ngươi không nói mình là Hải Thần luôn đi?”
Trần Lạc khẽ mỉm cười, cũng không để ý:
“Không bằng ngươi đi tìm mấy con cá tôm nhỏ đem đến đây tự mình kiểm chứng, thấy thế nào?”
Hải Cơ nghĩ nghĩ, thấy cũng đúng, dù sao cũng không sợ Trần Lạc mang vỏ trai bỏ chạy, Trần Lạc thực sự muốn chạy thì cũng không thể làm gì được.
Chẳng mấy chốc, Hải Cơ đã tìm thấy bốn con tôm đen dài ba mươi xen ti mét.
Thật là một con tôm nhỏ.
Trần Lạc nhếch miệng, nếu không phải biến dị, con tôm lớn như vậy nhất định ăn sẽ rất ngon.
Loại tôm nhỏ này, có lẽ ngay cả sức mạnh cấp 1 cũng không có, Trần Lạc đã nhiều lần luyện tập gia tốc thời gian trên người rùa nhỏ, dễ như trở bàn tay liền có thể khiến chúng lớn lên không ít.
Hải Cơ dụi dụi mắt, là giả sao?
Nó chưa gặp qua khả năng này trước đây, quả là đáng kinh ngạc.
Trần Lạc không ngừng cười lớn, nhất định là nó đang bất ngờ.
Nhìn thấy bộ dáng đắc ý của Trần Lạc, Hải Cơ khinh thường nói:
“Vậy thì sao, rùa nhỏ cần phải lớn lên, còn ta thì không cần.”
Tuổi của nó là một bí mật, nó căn bản sẽ không tiết lộ nó bao nhiêu tuổi.
Trần Lạc cười nói:
“Ngươi thử nghĩ ngược lại mà xem, ta đã có thể gia tốc thời gian, đương nhiên cũng có thể quay ngược thời gian.”
Hải Cơ mở to hai mắt, quay ngược thời gian? Vậy là có thể làm ta trẻ hơn sao?
Hơi thở của Hải Cơ trở nên gấp gáp.
Lúc trước, nó có trí thông minh nhưng chỉ một ít, đối với năm tháng tuổi tác cũng không có hiểu biết nhiều.
Nhưng kể từ khi có sự thay đổi thần bí, nó trở nên thông minh hơn và ngày càng quan tâm hơn đến tuổi tác của mình.
Nó đã sống ở trong lòng đại dương không biết bao nhiêu năm, đã nhìn thấy rất nhiều người, cực kỳ bị thu hút bởi vẻ ngoài tao nhã của con người.
Mặt khác, nó cũng muốn sống lâu hơn.
Hai mắt Hải Cơ sáng lên, nói:
“Đến đây, thử với ta đi, chỉ cần thành công thì nói gì cũng được.”
Trần Lạc lại lắc đầu:
“Không được, hiện tại ta không dùng được.”
Vốn Hải Cơ tính tình không tốt, tức giận mắng:
“Vậy ngươi nói làm cái gì.”
Trần Lạc giơ một ngón tay, lắc lắc:
“Chỉ cần trình độ của ta giống như ngươi là có thể sử dụng, nếu như nhanh chóng thì trong một năm là có thể sử dụng được, một năm mà ngươi không đợi được sao?”
Hải Cơ suy nghĩ một chút:
“Được, như ngươi đã nói, chúng ta không có ân oán gì, ta cũng chỉ là đang giúp Hải Quy Vương mà thôi, nhưng nếu sau một năm ngươi không làm được, để ta uổng phí một năm đợi ngươi thì đừng trách ta không khách khí.”
Hừ, một năm sau, ai đối với ai không khách khí thì còn chưa biết được đâu.
Chỉ cần ta để cho người khác mắng ngươi xấu, ngươi liền phải lên bờ truy sát, vỏ trai chẳng phải sẽ lại rơi vào tay ta sao?
Trần Lạc nói:
“Cái này còn phụ thuộc vào ngươi, chỉ cần ngươi có thể tìm được một số quái vật biển lợi hại, đưa cho ta những tinh thể trong đầu chúng, ta liền có thể nhanh chóng tăng cường thực lực của mình.”
Hải Cơ đồng ý ngay lập tức, chuyện này đối với nó không hề khó khăn.
Hải Cơ nói:
“Ngươi có thể trả lại vỏ trai cho ta được không?”
Trần Lạc chớp chớp mắt:
“Cái này cần chứng minh thành ý của ngươi, đem viên ngọc trên đầu ngươi đưa cho ta.”
Viên ngọc này thế mà lại vô cùng đẹp đẽ, Trần Lạc cũng biết nó có tác dụng đẩy nước, chính là bảo bối.
Kiếp trước, Trần Lạc cũng chỉ coi như một món đồ chơi.
Trần Lạc nhớ rằng mình đã đặt nó vào không gian dị năng, khi trọng sinh trở về, tất cả mọi thứ đều đã không còn nữa.
Hải Cơ tức giận mắng:
“Ngươi mặc dù trưởng thành tuy xấu, nhưng lại tưởng mình đẹp.”
Trần Lạc nuốt cục tức vào người, ta xấu sao?
Rất tức giận.
Nếu không phải vì không muốn trở mặt với ngươi, ta đã gọi ngươi là bà cô già xấu xí ngay tại chỗ.
Trần Lạc khịt mũi nói:
“Một chút thành ý cũng không có, sợ là lừa gạt, lấy lại được vỏ trai liền tấn công ta? Vậy thì hai chúng ta nhất phách lưỡng tán(*), cá chết lưới rách.”
(*)Nhất phách lưỡng tán: cắt đứt liên hệ, xem như chưa có chuyện gì xảy ra.
(*)Nhất phách lưỡng tán: cắt đứt liên hệ, xem như chưa có chuyện gì xảy ra.
(*)Cá chết lưới rách: cả hai bên đều không có lợi ích gì.
(*)Cá chết lưới rách: cả hai bên đều không có lợi ích gì.
“Nếu như ngươi thành thật, một năm sau ta sẽ trả lại cho ngươi.”
Hải Cơ giãy dụa hồi lâu, chậm rãi nói:
“Được, nhưng ngươi phải bảo vệ thật tốt cho ta.”
Sự cám dỗ của quay ngược thời gian quá lớn, Hải Cơ cũng không muốn cùng Trần Lạc cá chết lưới rách.
Hải Cơ chậm rãi lấy viên ngọc trên trán ra, ném cho Trần Lạc.
Trần Lạc trong lòng cảm thấy vui vẻ, lần nữa nhận lấy món đồ chơi của mình.
Lại có trong tay.
Trần Lạc cũng thành thật trả lại vỏ trai cho Hải Cơ.
Hợp tác với Hải Cơ, rủi ro tương đối lớn, nói không chừng sẽ bị trở mặt.