Trần Lạc tốn công sức mồm mép để cảm hóa rùa biển vương, thuyết phục nó ở lại đây.
Rùa biển vương cũng có dục vọng tấn công người khác.
Giống như là Đại Tráng, không có mặt Trần Lạc là nó lại há mồm muốn cắn người khác.
Nhưng Đại Tráng lại hơi khác một chút, ở trước mặt Trần Lạc thì cứ ngoan ngoãn như đứa bé, bảo làm cái gì là làm cái đó.
Loại dục vọng này không thể không chế được.
Nếu cần phải chiến đấu, Trần Lạc chỉ cần phái rùa biển con ra tay, rùa biển vương có thể trơ mắt nhìn con mình đi ra ngoài đánh nhau với người khác mà không thèm ra tay giúp đỡ được chắc?
Trần Lạc cũng không thèm sợ rùa biển vương âm thầm chạy mất, dù sao hắn mới là ma ma của đám rùa biển con.
Trần Lạc giải thích với bốn con rùa biển con rằng, các ngươi cứ coi như mình đang chơi đùa với người già neo đơn.
Quyết định rồi, ngươi sẽ đi, rùa biển con nhỏ nhất!
Trần Lạc cảm thán, để sống sót trong mạt thế này, ta dựa vào thực lực à?
Sai rồi, là trí tuệ.
Nếu là những người khác có thể nhận được kết cục như vậy chắc?
Hai kẻ địch hùng hổ tới, cuối cùng lại trở thành giúp việc cho bản thân.
Ở gần căn cứ có một con sông, đây cũng là nguyên nhân Trần Lạc chọn chỗ này để làm căn cứ.
Trần Lạc có thực lực mạnh mẽ, rất nhiều người muốn gia nhập nhưng không đủ điều kiện, hoặc là người ngoài nhìn vào ghen đỏ mắt.
Có người âm thầm chơi xấu, ở trước mặt hắn không dám làm gì, chửi nhỏ một câu cũng không dám.
Nhưng các thành viên đã phát hiện có người đi đại tiện tiểu tiện vào sông rất nhiều lần.
Như vậy đã là tốt, nếu như có người hạ độc vào nước sông thì tiêu đời cả lũ.
Tuy chất thải đã bị nước sông cuốn trôi xuống hạ lưu, nhưng nhìn thấy nó nổi lềnh phềnh trên mặt sông vẫn khiến người ta cảm thấy ghê tởm.
Những người này chuyên chọn ban đêm để ra tay, còn ban ngày thì không thấy mặt đâu.
Con sông này khá dài, cho nên không thể quan sát hết toàn bộ được.
Trần Lạc sai rùa biển vương đi trông, hắn ra lệnh cho rùa biển vương, nếu thấy người này ỉa đái vào trong sông, ngươi cứ việc cắn, chỗ nào lộ ra thì cắn chỗ đó.
Đã cảnh báo rất nhiều lần, ngươi còn dám làm vậy thì đừng trách.
Trần Lạc trở lại biệt thự, bế Mễ Phạn lên cười nói.
"Tiểu bảo bối, ngươi lại nói đúng rồi, không có tí nguy hiểm nào."
Mễ Phạn nói:
"Nếu là người khác thì không có kết cục như vậy đâu."
Mễ Phạn xoay người, mở to mắt ra, ngóng trông nhìn Trần Lạc:
"Tối nay ngươi ngủ với ta đi, ta đếm rồi, đã sáu ngày ngươi chưa ngủ cùng ta."
Mễ Phạn có một thói quen là thích có người ngủ cùng nó, còn thích ngủ trên bụng người khác.
Nhưng ngươi ngủ ở bên cạnh, như vậy sao được? Không được không được.
Ngươi toàn ngủ say rồi đá người khác.
Trần Lạc dụ dỗ nó:
"Ta đã tìm được một bộ phim truyền hình, chắc chắn ngươi sẽ rất thích, buổi tối ngươi đi xem phim một mình được không?"
Mễ Phạn đang muốn phản đối, đột nhiên cảm thấy trên người Trần Lạc có thứ gì đó rơi vào người nó.
Mễ Phạn tò mò hỏi:
"Thứ gì rơi vào ta."
Trần Lạc ngẩn ra, thứ gì?
Mễ Phạn sờ túi Trần Lạc:
"Bên trong này là cái gì?"
Trần Lạc bừng hiểu ra, bên trong là viên ngọc trai trên đầu Hải Cơ, chẳng những xinh đẹp mà còn có tác dụng rất thần kỳ.
Trần Lạc lấy nó ra, Mễ Phạn lập tức sáng mắt lên.
Trần Lạc thầm nhủ, hắn vốn định tặng cái này cho Mễ Lạp, nhưng Mễ Phạn lại thích nó mất rồi.
Thôi, Mễ Phạn đã thích thì cho nó cũng được.
Viên ngọc trai này có tác dụng kỵ nước, cầm cái này chắc chắn không bị chết đuối.
Đương nhiên không chỉ có tác dụng này, nó còn có thể tinh lọc nước, kiếp trước Trần Lạc chơi bảy tám năm, đương nhiên biết nó có tác dụng gì, thứ này còn không có tác dụng phụ.
Có thể tinh lọc nước, nhưng không thể tinh lọc quá nhiều, một ngày chỉ tinh lọc đủ nước cho hai ba mươi người uống nước.
Cũng nhờ viên ngọc trai này nên Trần Lạc mới biết được, uống nước bị ô nhiễm sẽ làm giảm tốc độ tăng trưởng của dị năng.
Trần Lạc cười nói:
"Mễ Phạn, để ta lấy cái nơ bướm cột viên ngọc trai này lên cổ ngươi cho."
Ừm, Trần Lạc tưởng tượng một chút, Mễ Phạn vốn dĩ rất đáng yêu, nếu đem thêm viên ngọc trai này chắc chắn càng đáng yêu hơn.
Trần Lạc cũng không sợ Mễ Phạn không bảo vệ được viên ngọc trai này.
Đầu tiên, cho dù Mễ Phạn có đi ra khỏi căn cứ thì cũng có người đi theo để bảo vệ nó.
Thứ hai, có ai có gan cướp đồ vật của Mễ Phạn?
Mễ Phạn lại tò mò sờ viên ngọc trai, mềm mềm thoải mái.
Mễ Phạn cẩn thận thưởng thức viên ngọc trai, đột nhiên ném viên ngọc trai xuống dưới đất, ngọc trai co dãn đàn hồi, bị đập xuống đất lại nảy lên.
Mễ Phạn bắt đầu ham chơi, ném đi khắp phòng.
Nhìn Mễ Phạn coi viên ngọc trai như quả bóng bàn để nghịch, Trần Lạc run rẩy khóe miệng.
Nếu để Hải Cơ biết được viên ngọc trai yêu quý của nó bị người khác chơi như vậy, sợ là sẽ trở mặt ngay lập tức.
Đã nói trước chỉ có thể mượn một năm rồi trả lại cho nó.
Chậc, ngươi đoán xem Trần Lạc mượn đồ có chịu trả lại không.
Thôi, Mễ Phạn vui là được, nó muốn làm sao thì làm.
Đến giữa trưa, Tô Đại Trụ nói:
"Chuyện ngày hôm qua Pháp Vương làm đúng là hèn thật, ta không ngờ Pháp Vương cũng làm ra chuyện như vậy."
Ngày hôm qua Pháp Vương dùng rùa biển con để uy hiếp rùa biển vương, đã làm rất nhiều người kinh ngạc.
Đây cũng là lần đầu tiên Pháp Vương bày ra bản tính hèn hạ của nó.