Mễ Linh cũng cảm thán không thôi.
Mễ Lạp khen nó:
"Pháp Vương thật là thông minh, nếu không phải Pháp Vương cái khó ló cái khôn dùng rùa biển con để uy hiếp thì không biết rùa biển vương sẽ giết chết bao nhiêu người nữa."
Trần Lạc giáo dục:
"Nếu các ngươi được một nửa như Pháp Vương thì ta đã yên tâm rồi, bình thường không có việc gì thì học theo Pháp Vương ấy."
"Thủ đoạn không quan trọng, quan trọng là kết quả."
Học hỏi trưởng lão chó nhiều hơn, lấy trưởng lão chó làm tấm gương.
Ngày hôm sau, Trần Lạc dẫn Triệu Tử Ý đi đến bờ biển, để Triệu Tử Ý nối liền tâm linh với Hải Cơ, cứ như vậy là có thể kịp thời liên hệ.
Việc nối liền tâm linh không liên quan gì đến thực lực hai bên.
Thời gian hẹn trước là giữa trưa, không cần phải vội, cho nên Trần Lạc cũng không chạy quá nhanh.
Triệu Tử Ý ngồi phía sau cắn hạt dưa, uống nước dinh dưỡng, vẻ mặt mỹ mãn.
Cuộc sống thế này quá sung sướng.
Triệu Tử Ý hỏi:
"Đi gặp Đại Tráng à? Con Đại Tráng đó rất đáng yêu."
Trần Lạc đáp:
"Không phải, đi gặp chị gái xinh đẹp ngày hôm qua, với lại, không có mặt ta thì ngươi mới biết Đại Tráng có đáng yêu hay không."
Đột nhiên, trên đường đi xuất hiện hai mươi người đứng cản xe Trần Lạc lại.
Rời xa căn cứ, không phải ai cũng quen biết Trần Lạc.
Mà Trần Lạc cũng không còn lạ gì với tình huống như thế này, thời buổi này nhiều kẻ gian ăn cắp quá.
Nhóm người này chia thành hai hàng, chắn trước mặt Trần Lạc.
Trần Lạc ngạc nhiên nghĩ, hình như người đứng đầu hơi quen mắt.
Là ai nhỉ, hắn không nhớ ra.
"Xuống xe."
Có mấy người hét to.
Người sống sót đi riêng lẻ, nói không chừng là một con dê béo, trong xe có đồ ăn ngon.
Cho dù không có thì cũng có thể lấy được tinh thể của bọn họ.
Trần Lạc không vội vã động thủ, muốn nhớ ra người nhìn có vẻ quen mắt kia là ai.
Lưu Văn Chí cầm đầu đám người này nhìn Trần Lạc, cũng cảm thấy quen mắt.
Lưu Văn Chí nhận ra Trần Lạc, đây không phải là con nhà giàu Trần Lạc học với hắn hồi cấp ba sao.
Lúc còn học cấp ba, nhà Trần Lạc rất có tiền, ai cũng biết, một chút tiền ăn chơi của hắn cũng ngang với tiền tiêu vặt một năm của người khác.
Đã vừa lắm tiền lại vừa tuấn tú, cho nên cũng được xếp vào hạng người nổi tiếng trong trường.
Lúc ấy Lưu Văn Chí chỉ là một người không biết tên họ, không có sức ảnh hưởng gì, cho nên vừa hâm mộ lại vừa ghen ghét Trần Lạc.
Hắn thường xuyên ảo tưởng, nếu bản thân mình cũng được như Trần Lạc thì tốt biết mấy.
Mạt thế đến, toàn bộ tài phú, địa vị trước khi mạt thế trở thành cát bụi.
Điều khiến Lưu Văn Chí sung sướng là hắn có thiên phú không tồi, có thể đạp những người có địa vị cao trước khi mạt thế xảy ra xuống dưới chân.
Những người đã từng cao cao tại thượng lại hèn mọn quỳ dưới chân hắn để cầu xin, nghĩ đến thôi cũng thấy sướng.
Lưu Văn Chí quái dị nói.
"Đây chẳng phải là Trần Lạc sao, lâu ngày không gặp, dạo này sao rồi?"