Lưu Chí Văn vừa đến đã châm chọc mỉa mai hắn.
Trần Lạc chỉ tay vào Lưu Chí Văn, khó hiểu hỏi:
"Ngươi là ai?"
Không thể trách Trần Lạc được, người ngoài nhìn vào chỉ nghĩ đây là người quen chưa gặp mặt vài năm, nhưng Trần Lạc đã sống thêm mười hai năm từ kiếp trước.
Gặp một người bạn hồi cấp ba sau mười mấy năm, lại là bạn kiểu không thân thiết lắm, ai mà nhớ nổi tên chứ? Cùng lắm là hơi có ấn tượng về mặt mũi.
Lưu Chí Văn cười khì khì nói:
"Ta là Lưu Chí Văn đây, đại thiếu gia, trước đây ta đang từng đi tìm ngươi để vay hai nghìn tệ, nhưng mà ngươi đã từ chối không cho."
Trần Lạc nhớ lại: "Là Lưu Chí Sang à."
Chí Sang, đồng âm với Chí Văn.
Sắc mặt Lưu Chí Văn tối sầm xuống, cười lạnh một tiếng rồi nói với đồng bọn:
"Để ta giới thiệu cho mọi người biết, đây là đại thiếu gia của tập đoàn Trần thị, lúc giàu có nhất gia tài của hắn phải lên đến hơn bảy tỷ."
Những người có thân phận, địa vị cao, sau khi mạt thế đến mà không có thực lực gì chắc chắn sẽ rất thê thảm.
Những người còn sống chịu đủ dồn nén áp lực, sẽ lấy bọn họ ra để phát tiết.
Trần Lạc cười nói:
"Bạn học cũ, trùng hợp thật đấy, hay là ngươi nể mặt chúng ta là bạn học cũ, để cho ta đi qua đi?"
Lúc này, có một tên đồng bọn của Lưu Chí Văn kéo hắn qua nhỏ giọng nói:
"Người này ăn mặc quần áo sạch sẽ, sắc mặt hồng hào khỏe mạnh, không phải là người bình thường, cẩn thận một chút, đừng có để chọc phải người không nên chọc."
Lưu Chí Văn cười lạnh, đúng là hắn cũng vừa mới chú ý tới, nhưng hắn sẽ không dễ dàng buông tha cho Trần Lạc như vậy được.
Trâu bò thì thế nào, cùng lắm là bậc năm, chẳng lẽ còn có thể là bậc sáu được chắc?
Bọn họ có mười mấy người bậc bốn, căn cứ của bọn họ cũng ở ngay bên cạnh, đám người Trần Lạc chẳng lẽ dám gây loạn ở địa bàn căn cứ người khác chắc?
Sao nào, bậc năm có thể đánh lại mấy trăm người?
Mà hắn cũng không thể nào là lão đại của một căn cứ nào đó được, có lão đại nào đi ra ngoài mà không có đàn em đi theo đâu./
Nói không chừng Trần Lạc chỉ là một tên trai bao thôi.
Thử nhìn Triệu Tử Ý mà xem, khuôn mặt bình thường, dáng người bình thường, ngay cả một tiểu đầu mục như Lưu Chí Văn cũng chướng mắt.
Nếu Trần Lạc thật sự trâu bò thì sao có thể thích một đứa như vậy được?
Triệu Tử Ý rơi lệ đầy mặt, chẳng trách đại ca lại yên tâm để cô đi làm gián điệp.
Cẩn thận đúng là không sai, nhưng nếu bởi vì một chút nghi ngờ mà mấy chục người không dám ra tay đối phó với một người thì còn mặt mũi gì nữa?
Đi giết tang thi còn gặp nguy hiểm kia kìa, nhưng mà không giết thì chỉ có nước chờ chết thôi.
Lưu Chí Văn cười lạnh:
"Bạn học cũ, mau xuống xe, đừng có đợi ta mời ngươi xuống, có thứ gì tốt chỉ chủ động nộp ra đây, nể mặt ngươi đã từng là bạn học cũ, ta có thể cho ngươi theo làm tùy tùng của ta."
Bắt con nhà giàu như Trần Lạc làm tùy tùng cho mình, thỉnh thoảng tát mấy cái, đá mấy cái, chỉ nghĩ thôi cũng thấy sướng.
Trần Lạc bĩu môi, bạn thân của Mễ Lạp ta còn dám xuống tay, huống chi là ngươi.
Nể mặt ngươi đã từng là bạn học của ta, ta đã cho ngươi cơ hội rồi đấy.
Trần Lạc cười tủm tỉm xuống xe, tránh làm bẩn xe.
"Là xe của đại ca."
Bỗng nhiên, có người hô lớn một tiếng.
"Nghe nói đại ca đi mời lão đại của một căn cứ lớn đến làm khách, vị lão đại này có bối cảnh kinh người, không có ai dám chọc đến bọn họ."
Trần Lạc nhìn lại, tức khắc bật cười, trong chiếc xe Maybach vừa mới đi vào có một người đàn ông trung niên đang cười nói với một người đàn ông trẻ tuổi, trên mặt gã trung niên tỏ rõ vẻ nịnh nọt.
Mà người đàn ông trẻ tuổi kia lại là Lâm Thiên.
Chẳng lẽ vị lão đại này có bối cảnh kinh người mà bọn họ đang nói là Lâm Thiên?
Vậy bối cảnh của Lâm Thiên là ai?
Lưu Chí Văn quá lớn:
"Đứng sang một bên, ngoan ngoãn đứng im, nếu quấy nhiễu đến khách quý ta sẽ lột da ngươi ra."
Lưu Chí Văn muốn bắt Trần Lạc làm đàn em của mình, cho nên không động thủ.
Trần Lạc cười, như vậy cũng tốt, có thể để người khác ra tay hộ thì để người khác làm, đỡ phải bẩn tay.
Bên cạnh chỗ Trần Lạc đứng có một con đường nhỏ, căn cứ của Lưu Chí Văn ở ngay trên con đường này.
Đại ca của Lưu Chí Văn là Trương Vệ và Lâm Thiên nhanh chóng xuống xe.
Đám người Lưu Chí Văn cung kinh đứng bên cạnh, cong eo.
Trương Vệ quát to:
"Còn đứng đực ra đấy làm gì, chào Thiên ca đi."
"Thiên ca."
Có hai người không chào, một là Trần Lạc đang cười như không cười, một là Triệu Tử Ý đang nhìn đông nhìn tây.
Đôi mắt Trương Vệ hung tợn như muốn ăn thịt người, sao hai tên đàn em này lại không hiểu chuyện như vậy?
Lâm Thiên cũng tò mò nhìn lại, lập tức chấn động.
Hắn vội vàng chạy đến trước mặt Trần Lạc, cong eo cung kính nói:
"Đại ca, sao ngài lại ở đây?"
Triệu Tử Ý cười phì một tiếng.
Lá ra khách quý của căn cứ này lại là đàn em của lão đại?
Đúng là chuyện hài.