Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 342: Chương 342 - Đừng Quấy Rầy Đại Ca

Lưu Chí Văn dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn về phía Trần Lạc, khách quý của đại ca gọi bạn học cũ của ta là đại ca?

Trần Lạc lăn lộn tốt thế cơ à?

Không có khả năng.

Dường như nghĩ đến chuyện gì đó, cả người Lưu Chí Văn trở nên lạnh lẽo, hình như ta đã đắc tội với Trần Lạc rồi.

Nếu biết trước chuyện này, ta dùng thân phận bạn học cũ chẳng phải dễ dàng nịnh nọt Trần Lạc hơn sao?

Trần Lạc nghiền ngẫm nói:

"Tiểu Thiên à, lợi hại đấy, còn Thiên ca nữa."

Lâm Thiên cung kính nói:

"Đều do đại ca ban tặng, tất cả mọi người đều biết ta là người của đại ca, không ai dám không nể mặt ngài."

Trương Vệ cũng phản ứng lại, cúi đầu nói:

"Xin chào ngài, thủ lĩnh Trần, được gặp ngài là vinh hạnh của ta, không biết ta có thể mời ngài vào căn cứ để ta làm hết lễ nghĩa của chủ nhà được không."

Hôm nay Trương Vệ cũng nghe nói đến bối cảnh của Lâm Thiên, đúng là tên Trần Lạc này.

Trần Lạc cười, ngươi thì có thứ gì tốt để hiếu kính cho ta?

Trần Lạc vỗ vai Lâm Thiên, lại chỉ vào Lưu Chí Văn:

"Người này muốn cướp bóc ta, nhưng hắn là bạn học cũ của ta, Tiểu Thiên, ngươi hiểu ý ta chứ?"

Lâm Thiên gật đầu.

Đại ca có thân phận thế nào, tên rác rưởi này có thân phận gì mà có thể để đại ca ra tay được chứ?

Trần Lạc cười nhạt:

"Ta còn có chuyện khác, ngươi xem mà xử lý."

Lưu Chí Văn quỳ rầm xuống một cái:

"Bạn học cũ, ngươi tha cho ta một mạng, chúng ta là bạn học của nhau mà."

Lâm Thiên cười lạnh kéo Lưu Chí Văn ra, đừng quấy rầy đại ca.

Trần Lạc lái xe nghênh ngang rời đi.

Trần Lạc vừa đi xong, khí thế lão đại trên người Lâm Thiên lại tràn đầy trở lại, hắn rút điếu thuốc ra rít một hơi, cực kỳ lạnh nhạt nói:

"Ngươi này đắc tội đại ca ta, nhất định phải chết, Trương Vệ ngươi nói xem nên làm thế nào?"

Trương Vệ há miệng:

"Lưu Chí Văn không biết thân phận của thủ lĩnh Trần, người không biết không có tội mà, cho hắn một cơ hội, chỉ đánh gãy một chân của hắn thôi, ngài xem thế nào?"

Lưu Chí Văn là người bị Trương Vệ phái ra để cướp bóc người khác, nếu không bảo vệ hắn một chút thì người khác sẽ thấy thế nào?

Lâm Thiên hừ lạnh một tiếng:

"Ngươi có chắc không?"

Nhìn sắc mặt lạnh lùng của Lâm Thiên, Trương Vệ lạnh cả sống lưng, hắn không thể đắc tội với Lâm Thiên được, chuyện này vốn đã không có đường để thương lượng.

Trương Vệ vẫy tay nói:

"Lưu Chí Văn đắc tội với thủ linh Trần, vậy giao cho Thiên ca xử lý hắn."

Lưu Chí Văn trợn to mắt, vốn tưởng Trần Lạc càng ngày càng hèn mọn, không ngờ một tên tiểu đệ của hắn mà đại ca ta cũng không dám đắc tội.

Một bàn tay đập mạnh lên đầu Lưu Chí Văn, làm cho hắn chết ngay lập tức.

Trương Vệ im lặng một chút, sau đó nói:

"Thiên ca, ngài xem chuyện này không ảnh hưởng đến việc kết đồng minh của chúng ta chứ?"

Lâm Thiên cười lạnh:

"Đắc tội với đại ca ta mà còn nghĩ đến chuyện kết đồng minh, mơ đi."

Có một khoảng thời gian rồi chưa tỏ vẻ trung thành với Trần Lạc, Lâm Thiên lại khó lấy ra được thứ gì làm Trần Lạc động tâm.

Nghĩ đến chuyện gì đó, Lâm Thiên cười lạnh.

Hắn không ra tay ngay, mà trở về căn cứ, sau đó triệu tập thuộc hạ, nhẹ nhàng hủy diệt tận gốc căn cứ của Trương Vệ, tàn sát toàn bộ thành viên.

Từ khi thấy Trần Lạc dễ dàng xử lý Trịnh Kim và Vương Long, Lâm Thiên lại càng kiên định với ý nghĩ ôm chặt đùi của Trần Lạc.

Ta là một con chó của đại ca, đại ca bảo gì thì ta làm nấy.

Làm chó thì sao chứ, có đầy người không có cơ hội này đâu.

Chỉ cần liếm đít đúng kiểu, Lâm Thiên ta cũng có vị trí nhỏ trong mạt thế này.

Còn phải kiếm cơ hội để khoe thành tích này cho đại ca biết.

Đến giữa trưa, Trần Lạc đã tới bờ biển.

Lúc này đã đến thời gian hẹn trước với Hải Cơ, Trần Lạc còn đến sớm một chút.

Nhưng Hải Cơ không đến đúng hẹn.

Trần Lạc tự an uie trong lòng, chắc là Hải Cơ không có quan niệm thời gian, cũng không có đồng hồ gì, đến chậm một chút là điều bình thường.

Hai giờ trôi qua, Hải Cơ vẫn chưa đến.

Trần Lạc nheo mắt nhìn, chẳng lẽ Hải Cơ định cho ta leo cây.

Hay là cứ chờ đến lúc trời tối đã.

Lúc hơn năm giờ chiều, Triệu Tử Ý đang ngồi ở ven biển, bỏ chân vào nước để nghịch.

Cô chờ đợi chán hết cả người.

Đột nhiên, Triệu Tử Ý cảm thấy cả người như bị điện giật, tóc tai dựng đứng hết lên.

Trần Lạc thấy thế vội vàng kéo Triệu Tử Ý ra khỏi mặt nước.

Triệu Tử Ý run rẩy nói:

"Sao trong biển lại có điện như vậy?"

Trần Lạc nói:

"Đừng nói nhiều, ngươi mau trốn đi nhanh lên, ta đoán có sinh vật hệ lôi đang chạy đến gần đây."

Hoặc là ở gần đây đang có sinh vật hệ lôi hơi yếu ớt đang phóng điện, hoặc là ở rất xa chỗ này có một sinh vật hệ lôi rất lợi hại đang phóng điện.

Có vô số tôm cá bị điện giật chết, nổi lềnh phềnh trên mặt nước.

Trần Lạc cẩn thận nhìn, ở chỗ xa xa có một bóng hình mơ hồ đang lướt trên mặt biển.

Là Hải Cơ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!