Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 343: Chương 343 - Ánh Sáng

Dưới mặt biển, ánh sáng lôi điện chớp lên, dường như là một con sinh vật khủng bố nào đó.

Trần Lạc thầm nhủ, chẳng lẽ Hải Cơ xua đuổi một con sinh vật biển trâu bò nào đó đến đây.

Bộ dáng của Hải Cơ thoạt nhìn có hơi chật vật.

Vậy thì chắc con sinh vật biển này cũng phải lên đến bậc chín.

Hải Cơ sẽ không ngu ngốc đến mức đi chọc một con cấp vương chứ.

Nếu là thế thật thì ngại quá, ngươi là ai, ta không quen biết ngươi.

Hải Cơ càng ngày càng gần, sinh vật trong biển cũng đang không ngừng lao đến đây.

Muốn dụ dỗ chúng nó rất đơn giản, chỉ cần tấn công chúng nó là được, bởi vì tính tính của bọn sinh vật này rất dễ nóng giận, chúng nó sẽ không chịu bỏ qua cho kẻ tấn công mình.

Hải Cơ thấy Trần Lạc đứng trên bờ, vui mừng nói:

"Mau, mau kéo nó lên trên mặt đất, một mình ta không đối phó được với nó."

Hải Cơ vì mục tiêu trở nên trẻ tuổi cũng có thể làm bất cứ chuyện gì, nó dốc sức làm việc, nhanh như vậy đã kiếm được một con mồi.

Trần Lạc nhìn thấy rõ sinh vật trong biển là cái gì, đó là một con lươn điện cực lớn, dài đến sáu bảy mét.

Sắc mặt Trần Lạc tối sầm lại, cái thứ này có lực công kích cực lớn, nếu bị nó đánh trúng, chỉ sợ hắn không sống nổi.

Chúng ta làm từng bước từng bước một, kiếm con nào có cấp bậc ngang bằng với rùa biển vương không được sao?

Huống hồ chiêu xua đuổi hư không của ta còn chưa thuần thục.

Trần Lạc chỉ có thể âm thầm kêu khổ.

Một luồng điện giật kinh người phóng ra, tốc độ cực nhanh, một kích đánh trúng Hải Cơ, làm cả người Hải Cơ run lên, nó vội vàng đáp trả lại lươn điện hai luồng ánh sáng mai một.

Hải Cơ run rẩy nói:

"Mau lên đi."

"Mau cút đến chân trời đi."

Vì có thể sử dụng chiêu xua đuổi hư không chuẩn xác hơn, Trần Lạc còn phối hợp cả "Chú ngữ".

Giây tiếp theo, không thấy con lươn điện đâu.

Hải Cơ thở phì phò, vui mừng nói:

"Ngươi đúng là trâu bò, ngươi chuyển nó đến đâu rồi."

"Hình như là phía bắc thì phải."

Sắc mặt Hải Cơ tối sầm lại:

"Cái gì mà hình như là phía bắc, đừng bảo với ta là ngươi đã chuyển nó tới chỗ biển sâu rồi nhá?"

Trần Lạc ngại ngùng, dì à, là do dì dốc sức quá nhiều.

Hắn không thể nào nói ra câu bởi vì ta chưa nắm giữ được chiêu xua đuổi hư không, nói như thế mất mặt quá.

Hải Cơ hỏi lại:

"Chỗ nào của phía bắc? Rất xa nơi này hả?"

Trần Lạc chần chừ nói:

"Ta không biết, nhưng chắc là không xa chỗ này."

Trần Lạc cũng không có năng lực chuyển lươn điện đi quá xa.

Hải Cơ giận dữ:

"Đi thôi, tách ra tìm."

Trần Lạc vội vàng bảo Triệu Tử Ý nối tiếp tâm linh với Hải Cơ, nếu tìm được thì dễ dàng hội họp.

Sau khi nối tiếp xong, Trần Lạc kéo Triệu Tử Ý chạy như bay.

Trong thành phố ở vùng ven biển không còn người sống, chỉ còn tang thi, những căn cứ lớn đã rời xa nơi này, bởi vì chỗ này thật sự không phù hợp để cư trú.

Chạy hơn ba mươi cây số, tìm kiếm khắp nơi, Trần Lạc đột nhiên nghe thấy tiếng động.

Hắn chạy theo hướng âm thanh phát ra, nhìn thấy lươn điện đang nằm thẳng rồi cong người lên, nhanh chóng nhảy về phía biển cả.

Đúng thế, nhảy một cái rồi lại nhảy cái nữa, tốc độ không chậm, dù sao nó cũng có cấp bậc ngang với Hải Cơ.

Trần Lạc không ra mặt, ngu gì một mình đi đối phó với nó.

Đừng nói đùa, Trần Lạc ta chưa bao giờ có gan thế cả.

Phải đi gọi người khác.

Có thể để cho Hải Cơ ra tay, thế thì để Hải Cơ ra tay vậy.

Hải Cơ bảo Triệu Tử Ý liên hệ với Hải Cơ, bảo nó nhanh chóng đến đây.

Dù sao Hải Cơ mới là quân chủ lực.

Lúc Hải Cơ đi tới, lươn điện vẫn còn cách biển rộng mười mấy dặm nữa.

Trần Lạc vội vàng chạy đến chỗ Hải Cơ:

"Phải làm thế nào bây giờ?"

Hải Cơ am hiểu ma pháp tấn công hệ hắc ám, cùng với hệ nguyền rủa, nhưng mà Trần Lạc không thể chủ động nói ra được, nếu không Hải Cơ sẽ nghi ngờ tại sao hắn lại biết được chuyện này.

Hải Cơ nói:

"Ta có biện pháp, đã đến trên đất liền rồi thì nó chắc chắn phải chết."

Hải Cơ oán hận nhìn về phía Trần Lạc:

"Lần sau ngươi có thể làm chính xác một chút được không, đúng là vô dụng."

Hải Cơ đứng cách lươn điện một khoảng cách nhất định, trong tay Hải Cơ xuất hiện một quả cầu năng lượng hắc ám thuần khiết, lập tức bắn về phía lươn điện.

Lươn điện vốn đã khó tránh né được, huống chi bây giờ còn bị kéo lên trên mặt đất.

"Mềm yếu vô lực."

Con lươn điện bị câu nguyền rủa này đánh trúng lập tức đi chậm lại, tốc độ của nó trở nên thong thả như là kiến bò trên mặt đất.

Hải Cơ thở phì phò, bản thân nó đã đánh nhau với lươn điện dưới mặt nước rất lâu, lại dùng năng lực nguyền rủa, cho nên tiêu hao rất nhiều lực lượng."

Hải Cơ nhìn thoáng qua Trần Lạc một cái:

"Ta muốn nghỉ ngơi một lát, bây giờ ngươi phải dùng dị năng chuyển nó đến chỗ xa hơn một cách chính xác nhất, hoặc là ngươi làm thế nào đó đến giữ nó đứng im không để nó trở về biển, nếu để nó chuồn về trong nước thì những chuyện vừa làm chẳng khác nào tốn công vô ích."

Lươn điện cũng không phải loại ngu ngốc, biết địch nhân muốn làm nó suy yếu rồi đối phó với nó, hiện tại chỉ một lòng muốn trở về biển.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!