Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 349: Chương 349 - Ngươi Vẫn Còn Non…

u Dương Lộ có giỏi đến mức nào thì đây cũng chỉ là cái giỏi của một mình cô ấy. Từ nãy đến giờ Mộng âm vẫn ngồi trên tay Trần Lạc, cô ấy vui vẻ nói:

“Vậy thì ta có thể tăng cấp lên thành trưởng lão chưa?”

Tiểu Ngư cũng trở thành trưởng lão rồi, vậy mà cô mới chỉ là thành viên bình thường. Trần Lạc nói:

“Ngươi vẫn còn non...”

Đúng ra Trần Lạc định đả kích Mộng âm một chút, không để cô ấy tự kiêu đến mức vểnh đuôi lên trời. Nhưng mà thực sự thì cô cũng đã làm ra thành quả, cứ đả kích cô mãi thì cũng không hay. Trần Lạc suy nghĩ một chút rồi nói:

“Có thể, đợi lát nữa ta sẽ bảo người truyền tin xuống.”

Mộng âm vui vẻ yeh một tiếng. Trần Lạc lại nói:

“nếu như có thể tăng sản lượng lên 100%, vậy thì ta sẽ cho cô chức vị phó thủ lĩnh.”

Mắt Mộng âm sáng như sao trời. Việc này không dễ tí nào, nếu như Mộng âm có thể làm được, vậy thì cho cô chức phó thủ lĩnh thì có sao đâu chứ? u Dương Lộ nói:

"Còn vài ngày nữa là đến tết rồi, chúng ta có nên đem số khoai tây này làm quà phúc lợi cho mọi người không? Mặc dù số lượng hơi ít một chút, nhưng mà nếu như phân mỗi người một củ thì vẫn đủ đó.”

Trần Lạc bỗng cảm thấy cực kì kinh ngạc, vậy mà sắp qua năm mới luôn rồi. Mạt thế sảy ra vào khoảng giữa tháng 6, đến giờ đã 8 tháng trôi qua, cũng đến lúc đến tết rồi. Đây là ngày lễ quan trọng nhất. Trần Lạc lắc đầu:

"Chuyện phúc lợi thì để ta suy nghĩ thêm đã. Lô khoai tây này chuyển xuống trước đi, trưởng lão thì bao đủ, còn lại thành viên tinh anh sẽ được miễn phí một phần mỗi ngày, các thành viên bình thường khác thì dùng 5 điểm tích phân để đổi.”

Năm điểm tích phân ngang bằng với 2 viên rưỡi tinh thạch cấp 4 lận đó. Nhưng mà cũng không còn cách nào cả. Nếu như mỗi điểm đổi lấy một phần khoai tây, vậy mỗi người đều đi đổi, thì rõ ràng là số lượng không đủ để đổi. Đợi sau này quy mô trồng trọt ổn định rồi hạ thấp giá thành sau. Điều này cũng để cho các thành viên biết rằng sự khác biệt phúc lợi giữa các thành viên có cấp bậc khác nhau. Mọi người đang nói chuyện dở thì Trần Quang chạy đến nói:

“Đại ca, Lâm Thiên tới rồi. Hắn ta nói có tin tình báo quan trọng cần nói.”

Trần Lạc đáp:

"Đưa hắn ta đến sảnh lớn đợi ta.”

Đến cả các thành viên bình thường còn không được phép đi về phía bên này, huống hồ là Lâm Thiên. Trong lòng Trần Lạc thầm nghĩ, hắn cũng đã vỗ béo Lâm Thiên kha khá rồi, cũng đến lúc nên làm thịt rồi. Cũng đã đến lúc hắn nên đến căn cứ của Lâm Thiên thăm quan một chút, xem xem có “người quen cũ” nào ở đó không. Bất kể là như thế nào, Lâm Thiên chắc chắn phải chết.

Nếu như ngươi có một người huynh đệ rất tốt, dùng cả tấm lòng để đối đãi, kiểu anh em mà có thể mặc chung một cái quần ấy, vậy mà ngươi lại bị hắn ta giết rồi. Bây giờ ngươi trọng sinh, lần nữa được gặp lại kẻ thù, nhưng mà hắn ta vẫn chưa làm ra chuyện giết ngươi. Vậy thì cảm giác trong lòng ngươi sẽ là cảm thấy bình đạm như nước hay mãnh liệt như sóng lớn? Làm như tất cả mọi chuyện chưa hề sảy ra, thậm chí vẫn làm bạn tốt với hắn ta? Hơn nữa, Trần Lạc lại là người có tính cách có ơn tất trả, có thù tất báo.

Lâm Thiên làm một con chó không tồi, nhưng mà Trần Lạc muốn có bao nhiêu con chó mà kiếm không ra cơ chứ? Hắn còn cần loại chó vong ơn phụ nghĩa này bên mình hay sao? Trần Lạc lừa điểm tích phân của Pháp Vương, chẳng nhẽ hắn ta không nhận ra hay sao? Hắn ta biết chứ, nhưng mà hắn ta cam tâm tình nguyện, quyết không hai lòng. Cũng chỉ có Trần Lạc có thể lừa Pháp Vương, nếu không người tinh tường như Pháp Vương, hắn ta không cắn chết ngươi mới lạ.

Lâm Thiên có thể có chuyện gì quan trọng cần tìm Trần Lạc cơ chứ? Trần Lạc nhìn thấy đàn em của Lâm Thiên- Châu Cường. Được đó, người quen cũ lại tăng thêm 1 người. Châu Cường cung kính nói:

“Đại ca.”

Trần Lạc chỉ cười cười. Vừa nhìn thấy Trần Lạc, vành mắt Lâm Thiên liền hồng lên, giống như hắn ta sắp muốn khóc đến nơi. Lâm Thiên nức nở nói:

"Đại ca, ta bị người ta bắt nạt.”

Trần Lạc giả bộ tức giận nói:

"Ngươi là do ta bảo kê, ai dám bắt nạt ngươi?”

Lâm Thiên nghe vậy thì càng có sức làm tới:

“Hôm qua, ta được biết tin có một căn cứ có viên tinh thể cấp 8 hoặc cấp 9, vậy nên ta muốn tới đó cướp về cho đại ca, bày tỏ tấm lòng của ta. Ai mà biết được đối phương không biết tốt xấu gì cả. Lại còn nói...”

Lâm Thiên ấp a ấp úng.

"Lại còn nói cái gì?”

"Đối phương lại còn nói không biết Trần Lạc Hạ Lạc nào hết, đó là thứ gì bọn chúng chưa hề nghe qua.”

Nếu như Hùng Văn Huệ chưa từng nói qua câu này, Lâm Thiên thật sự cũng không dám bịa đặt lung tung trước mặt Trần Lạc. Trần Lạc cũng không phải tên ngốc, lỡ như có để lộ chút gì đó thì hắn ta sẽ chết một cách rất khó coi. Nhưng mà Hùng Văn Huệ lại từng nói câu tương tự như vậy. Hôm qua hắn ta bị Hùng Văn Huệ giết chết mất hơn 300 người, làm hắn ta phải lui về một cách rất chật vật, khó khăn lắm mới giữ lại được cái mạng chó này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!