Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 350: Chương 350 - Một Người Không Có Đầu Óc

Phải chịu tổn thất lớn như thế, hắn ta có thể nhịn được hay sao? Lâm Thiên biết nếu chỉ dựa vào bản thân hắn ta, chắc chắn hắn ta không có khả năng cướp được tinh thể. Bây giờ hắn ta tới tìm Trần Lạc, thứ nhất là có thể báo thù, lại vừa có thể bày tỏ tấm lòng của hắn. Thực lực của Lâm Thiên như nào, Trần Lạc cũng hiểu rõ, là ai mà có thể bắt nạt hắn ta đến mức này nhỉ? Trần Lạc cảm thấy rất tò mò. Lâm Thiên nói:

“Tên đối phương là Hùng Văn Huệ, cô ta có thể biến thân thành gấu, sức mạnh rất lớn. Tất nhiên, nếu cô ta đứng trước mặt đại ca thì chỉ là con kiến mà thôi.”

Hùng Văn Huệ ư? Đây không phải là thuộc hạ dưới trướng của Mễ Linh ở kiếp trước hay sao? Đúng là rất giống gấu, cũng là người có thiên phú không tồi, sau này cô ấy có thể lên đến cấp 10, nhưng không tăng đến cấp vương. Thứ nhất là do hệ tự nhiên tăng cấp khó hơn các hệ khác. Thứ hai là do cô ấy không có nhiều tinh thể cấp cao. Nói tóm lại chính là một người không có đầu óc cho lắm. Hùng Văn Huệ cũng tự hiểu về đặc điểm này của bản thân, nên sau này khi cô ấy gặp Mễ Linh thì đã chủ động xin gia nhập.

Bởi vì Mễ Linh có rất nhiều đệ tử, tất cả đều là phụ nữ, tự nhiên cũng sẽ dễ thấu hiểu nhau hơn. Trần Lạc thầm nhủ trong lòng, hóa ra là cô ấy. Hay là hắn ta nhân cơ hội này làm thịt Lâm Thiên luôn đi nhỉ? Lâm Thiên và Hùng Văn Huệ có thù. Bây giờ có Lâm Thiên ở đây, việc hắn muốn thu nhận Hùng Văn Huệ là việc tương đối khó thực hiện. Lâm Thiên ơi là Lâm Thiên, ngươi đoán xem ta sẽ chọn ai đây?

Trần Lạc đi đến căn cứ của Lâm Thiên. Lâm Thiên không hiểu rõ ý định của Trần Lạc là gì, nên hắn ta cũng không dám từ chối. Mặc dù bị Hùng Văn Huệ giết mất hơn 300 người, nhưng bây giờ Lâm Thiên vẫn còn khoảng hơn 1000 nhân mã nữa. Thế nên bây giờ hắn ta xếp lại hàng ngũ, ngẩng cao đầu ưỡn ngực để cho Trần Lạc quan sát. Mỗi người trong số họ đều đem hết tất cả sức mạnh ra, nhỡ đâu bản thân có thể được đại ca của đại ca nhìn trúng thì đúng là một bước lên mây rồi.

Phần lớn người ở đây đều nhìn cái mác liên quan đến Trần Lạc nên mới đồng ý gia nhập căn cứ của Lâm Thiên. Nhưng điều đáng buồn cười chính là đám “người quen cũ” này giường như không hề biết đây chính là ánh mắt của tử thần đang quét qua mình, bọn hắn còn vui vẻ cười cười. Trần Lạc xoa xoa cằm, vẫn còn thiếu một người nha. Là do hiệu ứng bươm bướm ảnh hưởng, hay là do kẻ đó đã bị Hùng Văn Huệ giết rồi? Mà hắn ta cũng đúng là nuôi Lâm Thiên béo rồi, đến lúc nên giết rồi, cũng không cần thiết tiếp tục đợi thêm nữa.

Trần Lạc liên lạc với Triệu Tử Ý, để cho căn cứ huy động 1500 binh mã, mau chóng tới đây hội họp lại để cùng nhau đi đến chỗ của Hùng Văn Huệ. Lâm Thiên nghe thế thì cảm thấy cực kì vui mừng. Đại ca đúng là đại ca mà, hắn ta nói rằng sẽ bảo kê cho hắn thì đúng là sẽ bảo kê cho hắn. Biết hắn ta bị bắt nạt liền phái nhiều người như thế đi báo thù giúp hắn nữa. Qua lần này, để hắn xem xem liệu còn ai dám bắt nạt hắn nữa hay không. Mụ đàn bà thối tha, là do chính bản thân cô ta tự bước đến bước đường này đó. Hôm nay đại ca của hắn đã ra tay thì chắc chắn cô ta không còn khả năng có thể tồn tại được.

Một đội quân người xe cực kì đông đảo đi về phía căn cứ của Hùng Văn Huệ. Thần Đô có tổng cộng 16 khu vực, hiện tại danh tiếng của Trần Lạc mới chỉ vang khắp khoảng 8 khu vực mà thôi. Còn những khu vực còn lại thì có rất nhiều người vẫn không biết rõ về hắn. Vào thời thế như này, việc lan truyền thông tin vẫn là tương đối khó khăn. Trần Lạc thầm nghĩ trong lòng, hắn cảm thấy cần đem danh tiếng của mình phủ khắp Thần Đô rồi. Mẹ nó chứ, mới ra tới của thôi mà đã có thể bị bạn học cũ đánh cướp rồi.

Ở Thần Đô, căn cứ của Hùng Văn Huệ là ở sát phía bắc, rất xa. Lần này Trần Lạc xuất quân, khí thế rất lớn. Tất cả những người nhìn thấy đều mang vẻ mặt cực kì kinh ngạc, ai cũng cảm thán đám người này có số lượng đông thật đấy. Từ xa, có bốn bóng người mặc quần áo nhìn tương đối mới, đứng ở một góc quan sát đội người xe của Trần Lạc. Những kẻ đó đội một cái mũ lớn trên đầu, che khuất 1 phần khuôn mặt. Đôi mắt của cả 4 tên đó đều đỏ lên, trong số đó còn có 2 tên khóe miệng còn dính vết máu.

"Đúng thật là có nhiều thịt thật đấy, he he.”

“Không cần phải lo lắng chuyện không có ăn nữa rồi.”

Cầm đầu là một thanh niên trông có vẻ tương đối văn nhã.

"Khiêm tốn một chút, chú ý nhớ nhất định phải khiêm tốn lại. Chúng ta mà đánh với đám thực phẩm biết đi này thì có khả năng chúng ta sẽ gặp nguy hiểm về tính mạng đó. Chúng ta nên nạp thêm nhiều đồng bạn có trí tuệ và có thiên phú nữa thì hơn.”

Một tên đồng bọn đi cùng nói hùa theo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!