“Trước đây, chúng ta 3 ngày thì đói 9 bữa. Nhưng từ khi đi theo đại ca, chúng ta chưa từng phải chịu đói thêm bữa nào nữa, ngày nào cũng có thịt ăn. Hơn nữa đại ca còn nói cho chúng ta biết bí mật về tinh thể, giúp cho chúng ta có thể tăng trưởng thực lực nhanh chóng.”
Thanh niên văn nhã cười ha ha nói:
"Đừng giết quá nhiều người cùng một lúc. Nếu không thì 8 năm 10 năm nữa chúng ta sẽ không còn thịt để ăn mất. Đi thôi nào, chúng ta đi xem xem liệu có đồng bọn nào ưu tú có thể nhận được hay không.”
Hùng Văn Huệ ngồi trong phòng, sắc mặt cô âm trầm như nước. Hôm qua vừa có một đám người đến, muốn cướp tinh thể của cô. Mặc dù tất cả đã bị cô đánh đuổi hết rồi, nhưng mà phía bên cô vẫn có khoảng hơn 30 người bị thương vong. Nếu như hôm qua cô không dọa cho bọn chúng sợ vỡ gan thì đúng là không dám tưởng tượng hậu quả. Hơn nữa điều quan trọng chính là cái tên đại ca trong miệng Lâm Thiên nói hình như rất tài giỏi. Hùng Văn Huệ sợ bọn hắn sẽ tới đây để báo thù.
Bản thân Hùng Văn Huệ không sợ. Nếu như bắt buộc phải đi thì không có một ai có thể giữ chân cô ở lại được. Nhưng còn những chị em đi theo cô thì phải làm sao? Mặc dù Hùng Văn Huệ không phải là người thông minh cho lắm, nhưng mà cô cũng không phải đồ ngu ngốc. Cô đã lập tức cử người đi nghe ngóng về cái người đại ca mà Lâm Thiên nhắc đến. Nhưng mà vì khoảng cách hai nơi quá xa, người mà cô phái đi đến bây giờ vẫn chưa quay về.
Hay là cô suy nghĩ đến chuyện đổi vii trí căn cứ, trốn tránh một thời gian nhỉ? Nhưng mà cô phải trốn đi đâu đây, một người thì còn dễ trốn, chứ vài trăm người thì đâu có dễ trốn đâu? Ngoài chuyện này ra, chuyện lương thực cũng trở thành một vấn đề lớn. Chỗ cô không còn bao nhiêu đồ ăn nữa rồi. Hùng Văn Huệ cảm thấy tâm sự trùng trùng, cô cảm thấy rất mệt. Lúc này, có một cô gái chạy đến, hoảng hốt nói:
"Chị Hùng, không hay rồi. Đám người hôm qua lại tới rồi, hơn nữa số lượng người còn nhiều gấp đôi hôm qua, phải có đến hơn 2000 người cơ.”
Hùng Văn Huệ ngẩn người, cô nghiến chặt răng, chỉ còn cách đấu một trận thôi. Trần Lạc sau khi đến nơi thì phân phó nói:
“Bao vây căn cứ này lại cho ta, không cho phép bất kì một người nào chạy trốn cả.”
Căn cứ này không lớn lắm, vậy nên dùng 2000 người để bao vây nó lại thì dư sức. Người của Trần Lạc và người của Lâm Thiên lập tức tản ra hành động. Nhưng điều khác nhau chính là cứ khoảng 3 người của Trần Lạc thì có 1 cái mai rùa. Hùng Văn Huệ vừa đi ra đã bắt đầu lảm nhảm mắng mỏ:
"Đồ thỏ đế kia, hôm qua ta đã để cho người chạy rồi, vậy mà hôm nay ngươi vẫn còn dám tới đây để chịu chết ư?”
Cô chỉ có khoảng hơn 400 người, làm sao mà có thể đánh lại được hơn 2000 người cơ chứ. Hơn nữa những người trong căn cứ của cô có tố chất cũng không phải là cao ngang ngang nhau. Hùng Văn Huệ hiểu rõ, lối thoát duy nhất của cô chính là dùng sức mạnh của gấu để dọa cho đám người này sợ bỏ chạy hết. Lâm Thiên cười lạnh nói:
“Hôm qua ta đã nói ra tên của đại ca ta, ngươi còn nói cái gì mà Trần Lạc Hạ Lạc, là cái thứ gì chứ, ngươi có dám thừa nhận ngươi đã nói như vậy không?”
Hùng Văn Huệ hừ một tiếng:
“Đúng là ta đã nói đấy, vậy thì ngươi muốn gì nào.”
Lâm Thiên lập tức nhướn mày nói:
“Đại ca, ta thật sự không lừa ngươi. Trong mặt người đàn bà này chẳng có ai cả, vậy mà cô ta dám không để ngươi vào trong mắt.”
Hùng Văn Huệ là một nhân tài, cô có thiên phú rất tốt, mỗi tội không có đầu óc gì mấy, có thể coi cô như một vị hổ tướng, là một tay tiên phong tốt khi tham gia chiến đấu. Tất nhiên Trần Lạc hy vọng bản thân có thể thu được cô về dưới trướng rồi. Bình thường có thể để cô dùng dị năng của hệ tự nhiên trồng rau cũng tốt. Nhưng hắn ta bắt buộc phải sàng lọc lại đám người Hùng Văn Huệ này lại một lần nữa, lọc ra những người quá cứng rắn trong đó rồi bỏ đi.
Nếu như hắn trực tiếp giết luôn Lâm Thiên, vậy thì nếu Hùng Văn Huệ yêu cầu Trần Lạc thu nhận hết tất cả số người ở đây thì sao bây giờ? Trần Lạc cũng không muốn phải thu nhận một đám rác rưởi về. Vào thời khắc nguy cấp sẽ nhìn thấu tấm lòng con người, hắn phải ép Hùng Văn Huệ một chút. Trần Lạc còn chưa nói gì cả, đã thấy đôi mắt Hùng Văn Huệ trừng to, cô nói với giọng hung thần ác sát:
“Con mẹ nó chứ, ngươi chính là Trần Lạc ư?”
Trần Lạc:
“...”
“Nghe chị đây khuyên một câu, ngươi mau đi đi, đừng có ép chị đây phải ra tay.”