Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 352: Chương 352 - Người Đẹp Trai

Cô ấy đúng là hung dữ thật đấy. Trần Lạc cười nhẹ, đúng là kẻ không biết thì không biết sợ mà. Những chị em dưới trướng của Hùng Văn Huệ đều rất căng thẳng, nhưng họ đều nhìn về phía Trần Lạc với ánh mặt đầy ý hận. Tên nhóc này nhìn cũng đẹp trai đấy, vậy mà sao lại là dạng người mặt người dạ thú như vậy, đến đây để bắt nạt bọn họ. Một người chị em của Hùng Văn Huệ- Chu Nam Nam- hít sâu một hơi, sau đó cô chỉ vào Lâm Thiên rồi nói:

“Chúng ta không hề cố ý trở thành kẻ địch với các ngươi, là do người kia chủ động tới đây bắt nạt chúng ta. Chúng ta bị ép phải ra tay nên mới giết người. Hi vọng ngươi là người biết phân biệt rõ trắng đen phải trái.”

Bỗng nhiên bị một đám chị em nhìn chằm chằm, Trần Lạc bỗng nhiên cảm thấy bản thân như một tên boss phản diện vậy. Trần Lạc cảm thấy hình như thiếu gì đó, hắn vẫy vẫy tay với Trần Quang:

"Lấy cho ta một điếu thuốc.”

Trần Quang cười hì hì nói:

"Đại ca, hôm qua ta mới tìm được một cây xì gà tốt, ngươi thử dùng xem.”

Trần Lạc vui vẻ hút xì gà, sau đó hắn ta vỗ một cái không nặng không nhẹ lên đầu Lâm Thiên:

“Đây chính là con chó của ta, vậy mà ngươi cũng dám đánh, đúng là có lá gan không nhỏ nha. Dù sao thì đánh chó cũng phải ngó mặt chủ chứ.”

Lâm Thiên gật đầu cong eo, nhưng trong lòng thầm hận. Nếu như có thể thì ai tình nguyện làm một con chó cơ chứ. Trần Lạc tiếp tục nói:

“Hùng Văn Huệ đúng không, ta nghe nói ngươi rất tài giỏi. Thế này đi, ta cũng không muốn bắt nạt ngươi. Ta sẽ phái một thủ hạ ra đánh với ngươi. Nếu như ngươi thắng, chuyện này chúng ta coi như xong, không tính nữa. Còn nếu như ngươi thua, ha ha.”

Hai mắt Hùng Văn Huệ sáng rực lên:

"Ngươi nói thật chứ?”

Nếu như nói đến đánh solo, Hùng Văn Huệ đúng thật là chưa từng biết sợ qua bất cứ ai cả, từ trước đến giơt cô chưa từng gặp ai được coi là đối thủ hết. Cô chỉ sợ đánh hội đồng, bản thân không thể giết hết quân địch trước khi sức mạnh của gấu kết thúc mà thôi.

Hùng Văn Huệ nói:

"Ngươi là một người đẹp trai như vậy, lại còn là lão đại một phương, chắc là sẽ không có chuyện nói lời không giữ lời đâu đúng không? Thật sự là ngươi sẽ bỏ qua chuyện này, từ nay về sau không kiếm chuyện với chúng ta nữa chứ?”

Trần Lạc thầm chậc chậc trong lòng, hóa ra cô ấy cũng không phải hoàn toàn là đồ không có đầu óc, lại còn biết chiêu kích tướng nữa cơ đấy. Trần Lạc cười cười:

“Đại Trụ, ngươi lên đi, dạy dỗ cô ấy một chút.”

Tô Đại Trụ đáp một tiếng, sau đó đi ra khỏi đám người. Hai bên đi tách ra, nhường vị trí cho bọn họ tỉ thí. Tô Đại Trụ là cấp 6, các mặt khác của hắn ta đều bình thường, chỉ có duy nhất năng lực phòng thủ là cực kì xuất sắc, có thể ngang hàng với cấp 7. Sau khi Hùng Văn Huệ biến thân, về mặt sức mạnh thì cô ấy có thể áp chế được Tô Đại Trụ, nhưng cô lại không có cách nào tạo thành mối uy hiếp với Tô Đại Trụ được. Một khi thời gian biến thân kết thúc, không thể nói Hùng Văn Huệ trở thành phế vật, nhưng với thể phách của cấp 5 hệ tự nhiên, cô làm sao có thể đánh lại được cấp 6 hệ nhục thể như Tô Đại Trụ được như thế cơ chứ?

Lâm Thiên cảm thấy hơi nghi ngờ. Hắn ta còn tưởng Trần Lạc sẽ phái ra người thủ hạ mà có nắm đấm rất lợi hại cơ. Tên Tô Đại Trụ này rất giỏi hay sao? Ngoài ra, Lâm Thiên mới chỉ thấy Trần Lạc có thể dùng tay không đấm nát mai rùa, còn lại cụ thể thực lực hắn như thế nào thì Lâm Thiên không biết. Những cái mai rùa kia chỉ cần cấp 6 là có thể đánh vỡ một cách nhẹ nhàng rồi, chẳng nhẽ Trần Lạc là cấp 6 hoặc cấp 7 hay sao? Có phải là hắn ta chỉ cần tăng được đến cấp 7 là hắn ta có thể đấu vật với Trần Lạc được rồi hay không? Cấp 8 ư? Lâm Thiên lắc đầu, làm sao mà có thể cơ chứ, khoảng cách khó khăn khi tăng ở mỗi cấp là rất lớn.

“Sức mạnh của gấu.”

Hùng Văn Huệ gầm lên một tiếng, sau đó cô lại biến thành một con gấu đen cao hơn 5 mét một lần nữa. Tất cả mọi người đều tỏ ra rất kinh ngạc, đây là lần đầu tiên mà bọn hắn được trông thấy một dị năng giả có thể biến thành gấu đen. Việc này chắc chắn mạnh hơn việc Mộng âm có thể biến thành động vật nhỏ đáng yêu nhiều rồi. Hùng Văn Huệ cao hơn 5 mét, trong khi đó Tô Đại Trụ chỉ cao 1 mét 9, xét về mặt chiều cao thì đúng là chênh lệch rất nhiều. Tô Đại Trụ còn chưa đạt được tới cấp 7, vậy nên hắn ta không có cách nào để biến thân thể to ra được.

Hùng Văn Huệ nhìn xuống từ trên cao, cô đánh một chưởng dốc toàn lực hướng về phía bả vai của Tô Đại Trụ. Cô không dám đánh vào đầu của Tô Đại Trụ, cô sợ mình không cẩn thận đánh Tô Đại Trụ chết mất. Nếu như vậy thật, nhỡ Trần Lạc tức quá hóa giận thì cô biết làm thế nào? Tô Đại Trụ giơ bàn tay ra, định lấy cứng đối cứng với Hùng Văn Huệ, nhưng mà giữa hai người có sự chênh lệch sức mạnh không ít. Sắc mặt Tô Đại Trụ hơi biến đổi, cô ấy có sức mạnh lớn thật đấy, nhưng mà bàn tay hắn ta lại chẳng hề cảm thấy đau chút nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!