Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 353: Chương 353 - Năm Phút

Trong lòng Hùng Văn Huệ cũng giật mình, vậy mà cô lại không hề đánh gãy được tay hắn ta ư? Thêm lần nữa. Hùng Văn Huệ đánh vài chiêu liên tiếp, Tô Đại Trụ lại bình thường như người không bị đánh vậy. Tô Đại Trụ cũng thử công kích chân của Hùng Văn Huệ, nhưng mà cũng chẳng có tác dụng gì cả. Tô Đại Trụ cau mày lại, xem ra hắn ta chỉ có thể chờ Hùng Văn Huệ biến thân xong thì lại quay qua đánh cô ấy sau vậy. Thuộc hạ của Hùng Văn Huệ cũng cảm thấy rất kinh ngạc, đây là lần đầu tiên bọn hắn trông thấy một người đàn ông có thể chống lại được công kích của chị Hùng.

Nhất thời không biết làm cách nào để có thể đánh bại được Tô Đại Trụ, trong lòng Hùng Văn Huệ trở nên gấp gáp. Một khi thời gian biến thân của cô kết thúc thì cô thua chắc rồi. Cô phải làm thế nào bây giờ? Nhưng mà sức mạnh của cô cũng sẽ không tăng lên theo cảm xúc của cô. Thực ra sức mạnh của gấu mà cô có có thể giúp cô tăng lên một cấp bậc đã được tính là rất giỏi rồi.

Dùng toàn lực để sử dụng sức mạnh của gấu có thể khiến cho dị năng tiêu hao rất nhanh, làm cho thời gian biến thân của cô bị rút ngắn. Nhưng Hùng Văn Huệ càng ngày càng gấp gáp, cô không suy nghĩ được nhiều như vậy, tất cả các chiêu cô đánh ra đều là đánh vào vị trí yếu hại của Tô Đại Trụ. Nhưng mà tất cả đều không có tác dụng gì cả, khả năng phòng thủ của Tô Đại Trụ không hề có điểm yếu. Người bên phía Hùng Văn Huệ cũng càng ngày càng lạnh lòng đi. Một khi chị Hùng đánh không lại, vậy thì cái tiếp theo đợi bọn họ chính là cơn ác mộng.

Bọn họ chưa từng nghĩ đến còn co người mà chị Hùng không có cách nào chống lại được. Năm phút trôi qua, Hùng Văn Huệ vẫn chưa làm gì được Tô Đại Trụ cả, ngược lại thời gian biến thân của cô càng ngày càng sắp đến lúc kết thúc. Hùng Văn Huệ đã bắt đầu có kì tượng kết thúc biến thân rồi. Trong lòng Lâm Thiên vừa thoải mái nhưng cũng có chút khó chịu. Hắn ta thoải mái là vì Hùng Văn Huệ sắp bị đánh chết rồi. Còn cái hắn ta không thoải mái chính là do Trần Lạc lại tùy tiện cử một thủ hạ ra cũng có thể đánh thắng được đối thủ mà hắn ta đánh không lại. Tại sao thủ hạ của hắn ta lại không có những người như thế này cơ chứ?

Hùng Văn Huệ gầm lên một tiếng, cô tuyệt đối không thể thua. Vì các chị em của cô, cô không thể thua, cũng thua không nổi. Hùng Văn Huệ cứ như vậy cố cắn răng duy trì sức mạnh của gấu. Trần Lạc cau mày lại, cô ấy đang tiêu hao sức mạnh của tinh thể. Dưới cấp 7 rất khó có thêt tiêu hao được sức mạnh của tinh thể, chỉ có người có ý chí cực kì mạnh mẽ mới có thể tiêu hao được mà thôi. Nhưng điều này có tác dụng gì cơ chứ, kể cả Hùng Văn Huệ có duy trì sức mạnh của gấu cả một giờ đồng hồ đi nữa, thì cô cũng chẳng có cách nào có thể làm gì Tô Đại Trụ được cả.

Khoảng 1 phút trôi qua, chưa cần Tô Đại Trụ đánh, tinh thể của Hùng Văn Huệ đã hơi nứt vỡ ra, cô cũng không thể nào cố gắng chống đỡ được nữa. Cô nôn ra một ngụm máu, thần sắc uể oải nằm trên mặt đất. Thời gian gia tốc của Trần Lạc mang lại tiêu hao rất lớn, lớn đến mức không hợp lí thì mới có thể khiến tinh thể gần như hoàn toàn vỡ nát. Cái kiểu cố gắng duy trì tiêu hao này của Hùng Văn Huệ mà muốn làm tinh thể vỡ hoàn toàn cũng không có khả năng sảy ra.

“Chị Hùng.”

Một tiếng hô kinh hãi vang lên, chị Hùng bình thường giống như một nữ chiến thần vậy mà lại gục xuống rồi, thế mà đối phương vẫn như một người không có chuyện gì vậy. Tô Đại Trụ quay đầu nhìn Trần Lạc một cái, hắn ta phải làm sao bây giờ? Boss lớn phản diện- Trần Lạc- đi về phía trước, hắn nói với giọng trêu ghẹo:

"Chị Hùng, ngươi thua mất rồi kìa.”

Hùng Văn Huệ ho ra máu, trong mắt cô không còn ánh sáng. Cô dùng hết sức lực lấy ra một viên tinh thể màu xanh từ trong túi ra.

“Ta biết các ngươi nhìn trúng viên tinh thể này của ta. Các ngươi cầm đi đi, ta chỉ cầu xin các ngươi đừng giết bọn hắn.”

Trần Lạc nhận lấy viên tinh thể:

"Ha ha, tinh thể cấp 8 cơ à.”

Lâm Thiên đứng bên cạnh nhìn với vẻ ghen ghét. Mụ đàn bà này không biết thức thời gì hết, nếu như cô ta thức thời thì viên tinh thể này đã là của hắn ta rồi. Vậy là sức mạnh của Trần Lạc lại tăng lên, thời gian hắn ta làm chó cũng theo đó mà tăng lên rồi. Lâm Thiên cười lạnh nói:

“Chỉ là một tên hề nhảy qua nhảy lại mà cũng dám đấu với đại ca của ta ư.”

Hai mắt Hùng Văn Huệ nhìn chằm chằm vào Lâm Thiên, giống như cô muốn nuốt chửng Lâm Thiên luôn vậy. Trần Lạc cười nói:

“Chị Hùng, nói điều gì ngốc nghếch vậy, ta không giết phụ nữ đâu.”

Hùng Văn Huệ nói một cách khó khăn:

"Ngươi nói thật chứ?”

Trần Lạc nói lớn giọng:

"Chị Hùng đã đánh chó của ta, vậy thì chắc chắn phải chết. Nhưng ta cho các ngươi một cơ hội, những người không muốn chết thì mau chóng cút đi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!