Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 354: Chương 354 - Khác Biệt To Lớn

Trần Lạc vừa dứt lời, Châu Nam Nam liền quả quyết nói:

"Không có sự chiếu cố của chị Hùng, ta đã sớm chết một cách rất khó coi rồi. Nếu phải chết thì chúng ta cùng chết. Ta nhổ vào, tên khốn nạn.”

Trần Lạc cười nói:

“Nếu như ngươi muốn chết thì cứ đi theo là được rồi.”

Trần Lạc làm ra một tư thế tay, nhất thời, căn cứ đang bị bao vây bỗng mở ra một khoảng trống. Chỉ ngừng khoảng một lát, thì cũng bắt đầu có người dẫn đầu chạy ra rồi. Ở lại là chắc chắn sẽ chết, sự khác biệt này quá lớn. Lâm Thiên kinh ngạc nói:

"Đại ca, đây cũng tính là tài phú đó.”

Trần Lạc liếc hắn ta một cái:

"Ngươi đang dạy ta cách làm việc à?”

Lâm Thiên bii dọa đến mức không dám hé răng nửa lời. Trần Lạc cảm thấy rất kinh ngạc. Có hơn 400 người, trong trường hợp biết rõ chuyện ở lại sẽ chết, vậy mà vẫn có hơn 100 người tình nguyện chịu ở lại. Hùng Văn Huệ này cũng có uy vọng phết nha. Hùng Văn Huệ tức giận hét lớn:

“Mau cút đi.”

Có người khóc lóc nói:

“Ta không đi, sống mà chui lủi như chó thì cũng không có ý nghĩa gì hết. Muốn chết thì chúng ta cùng chết.”

Trần Lạc tặc lưỡi nói:

“Đúng thật là tình cảm sâu nặng làm cho người ta cảm động nha, cái này làm cho ta thật sự không nhẫn tâm xuống tay. Hay là thế này đi, Hùng Văn Huệ, ngươi đi theo ta, nhận ta làm đại ca đi, ta sẽ tha cho tất cả các ngươi một mạng.”

Hùng Văn Huệ ngẩn người một lát, đây là hắn ta nhìn trúng cô rồi hay sao? Không có khả năng sảy ra nha. Nhưng mà chỉ cần có thể còn sống, ai lại tình nguyện muốn chết cơ chứ? Chỉ có bây giờ cô đi theo Trần Lạc thì những chị em mà cô dùng cả tấm lòng để đối xử mới không phải chết. Hùng Văn Huệ vẫn chưa ngu ngốc đến mức đó.

"Được, đại ca.”

Lâm Thiên kinh ngạc nói:

“Không phải chứ, đại ca. Ngươi cứ như vậy mà bỏ qua cho bọn họ hay sao?”

Trần Lạc vung một cái tát lên mặt Lâm Thiên, làm cho Lâm Thiên phun ra một ngụm máu. Trần Lạc lạnh lùng nói:

“Đã nói rồi, đừng có bày đặt dạy ta cách làm việc. Ngoài ra, món nợ giữa chúng ta cũng nên tính toán một chút rồi đấy.”

Trần Lạc vung tay tát Lâm Thiên một tát làm cho tất cả mọi người có mặt ở đó đều cảm thấy cực kì kinh ngạc. Hùng Văn Huệ kinh ngạc, thuộc hạ của Lâm Thiên kinh ngạc, đến cả Trần Quang cũng kinh ngạc. Khắp mồm Lâm Thiên đều là máu, mặt hắn ta cảm thấy cực kì đau. Sau đó hắn ta nhanh chóng bò dậy, quỳ xuống nói:

"Đại ca, ngươi đánh đúng lắm, tất cả là lỗi của ta. Một con chó làm sao mà dám dạy chủ làm việc cơ chứ? Ta đáng bị đánh.”

Lâm Thiên dùng sức tự tát bản thân mấy cái liền lên mặt. Đây đúng là nhẫn tâm thật đấy, dám tự đánh chính bản thân mình. Hắn ta tự đánh một lát, nhanh chóng đánh bản thân sưng lên thành cái đầu heo. Người mà dám nhẫn tâm với chính bản thân mình thì không cần nghĩ cũng biết hắn đối xử với người khác như thế nào. Trần Lạc lạnh giọng nói:

“Tiểu Thiên, ngươi có còn nhớ lúc ngươi mới nhận ta làm đại ca, ta đã nói gì với ngươi hay không?”

Trần Lạc muốn giết Lâm Thiên thì hắn cũng không thể dùng tội danh mà hắn ta gây ra ở kiếp trước được, nhưng mà nếu hắn muốn tìm một cái cớ, chẳng nhẽ còn lo tìm không thấy hay sao? Trần Lạc vẫn quan sát rất kỹ tất cả hành vi của Lâm Thiên, hắn ta làm cái gì, tất cả mọi thứ Trần Lạc đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Lâm Thiên cảm thấy nghi ngờ không thôi, Trần Lạc từng nói cái gì, câu nào là trọng điểm cơ chứ? Trần Lạc lạnh giọng nói:

"Ta đã từng nói với ngươi rằng chỉ có khi nào ngươi bị bắt nạt thì ngươi mới có thể báo tên ta ra mà thôi. Nếu như ngươi dám đi bắt nạt người khác thì đừng có báo tên ta ra, ngươi có còn nhớ hay không?”

Lâm Thiên giật mình, đúng là có câu này, nhưng mà chuyện này thì liên quan gì cơ chứ? Trần Lạc nói với vẻ cực kì chính nghĩa:

"Trần Lạc ta cả đời làm việc quang minh lỗi lạc, ngay thẳng. Sau khi mạt thế sảy ra, cá lớn ăn cá bé là quy tắc, ngươi có đi cướp của người ta thì ta cũng có thể hiểu được. Nhưng ngươi không thể vừa đi cướp của người khác, vừa báo tên ta ra, làm hỏng thanh danh của ta chứ. Chỉ riêng điều này thôi, tội của ngươi đã xứng đáng chết cả vạn lần rồi. Danh tiếng của ta tất cả đều bị hủy trong tay ngươi cả.”

Tất cả các cô gái dưới trướng của Trần Lạc đều ngẩn ra, đúng vậy nha, lão đại của bọn họ trước giờ đều làm việc quang minh lỗi lạc. Nếu như hắn nhìn trúng cái gì của ai đó thì sẽ nói cướp là cướp, trước giờ chưa từng giả tạo nói bản thân không muốn. Hắn ta chưa bao giờ ra tay một cách âm thầm, tất cả đều là đánh đến tận cửa đòi. Thật sự là người làm việc ngay thẳng, đường đường chính chính mà, câu này không hề có vấn đề gì cả nha.

Lâm Thiên ngẩn người, danh tiếng ư? Trần Lạc ngươi là người để ý danh tiếng tới vậy ư? Hắn ta đắc ý quá lâu rồi, vậy mà lại quên xừ mất câu nói này. Hùng Văn Huệ cũng ngẩn ra, là cô trách nhầm hắn ta rồi à? Nhưng mà đúng thật là hắn có một đặc điểm chính là nói lời giữ lời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!