“Đại ca, tất cả mọi thứ ta làm đều là vì đại ca cả mà. Ta nghe tin biết được ở chỗ Hùng Văn Huệ có tinh thể cao cấp, ta chỉ muốn qua đây cướp về cho ngươi để bày tỏ tấm lòng của ta mà thôi.”
Trần Lạc lạnh giọng nói:
“Ngươi nói câu này tự bản thân ngươi có thấy đáng tin hay không? Vậy tại sao ngươi lại không về báo cáo cho ta biết mà lại một mình chạy tới đây?”
Nếu như câu này là do Pháp Vương nói, Trần Lạc sẽ tin. Nhưng Lâm Thiên nói câu này, nếu Trần Lạc còn tin thì chính là đầu óc có vấn đề rồi.
Đừng nói đến chuyện Trần Lạc không phải là cha ruột của Lâm Thiên, mà kể cả có phải đi chăng nữa thì Lâm Thiên cũng chẳng hiếu thuận với Trần Lạc đến thế. Lâm Thiên quyết liệt dập đầu:
“Đại ca, đây thật sự là tấm lòng của ta mà.”
Trần Lạc nói:
"Điều thứ hai, có rất nhiều người gửi quà cho ta, tên khốn nhà ngươi đều âm thầm nuốt hết rồi có phải không?”
Trên đầu trên mặt Lâm Thiên đầy mồ hôi lạnh, hóa ra Trần Lạc biết hết rồi. Nhưng mà Lâm Thiên cũng đã nghĩ sẵn lí do trốn tránh rồi:
“Đại ca, đó đều là những thứ nhỏ nhặt vụn vặt mà thôi. Ta định tích cóp lại nhiều nhiều rồi đưa cho ngươi một lượt luôn thể, xin ngươi minh giám.”
Ha ha, Trần Lạc ra chiêu cuối:
“Điều thứ ba, ngày hôm đó ta bảo ngươi chăm sóc bạn học cũ của ta. Ta đã đặc biệt nhắc nhở rằng đây là bạn cũ của ta, ngươi phải quan tâm chăm sóc thật tốt, vậy mà sao ngươi lại giết rồi? Đó là bạn thân như tay chân của ta, vậy mà ngươi cũng dám giết? Ngươi có biết là năm đó, hắn ta đã từng mời ta ăn que cay, đó là hồi ức tốt đẹp biết bao nhiêu, khiến người ta nhớ mong hoài niệm biết bao. Lúc đó ta bận chút việc, muốn để ngươi quan tâm chăm sóc người ta một chút, vậy mà ngươi lại giết mất của ta.”
Trần Lạc nhìn chằm chằm Lâm Thiên:
“Đến bạn cũ của ta mà ngươi cũng dám giết, vậy có phải là một ngày nào đó ngươi cũng sẽ giết ta luôn hay không?”
Trong đầu Lâm Thiên bây giờ là một mảng trắng bóc, hắn ta run rẩy. Chẳng nhẽ hắn ta hiểu nhầm ý của Trần Lạc rồi hay sao? Thân là một đàn em, đây chính là điều đại kị nha. Hắn ta đã giết nhầm người bạn cũ đã từng mời đại ca ăn que cay ư? Đây là quan hệ thân thiết đến mức nào cơ chứ? Lâm Thiên bị dọa đến mức sắc mặt trở nên trắng bệch:
"Đại ca, ta không biết, ta không biết điều này. Ngươi tha cho ta một lần đi.”
Trần Lạc quay người lại, giường như có vẻ không nhẫn tâm:
“Tiểu Thiên, ngươi bảo ra làm sao mà tha cho ngươi được? Ngươi đã phạm phải nhiều lỗi sai đến thế, nhất là chuyện ngươi đã giết mất bạn cũ của ta. Gần đây ta rất hay nằm mơ thấy người bạn cũ đã chết oan đó, hắn ta khóc lóc đến tìm ta. Người mà trân trọng kỷ niệm như ta làm sao có thể coi như không thấy cho được. Ngưoi cứ yên tâm mà đi đi.”
Năm chữ “yên tâm mà đi đi” như đâm thẳng vào trong tim của Lâm Thiên. Sắc mặt Lâm Thiên trở nên trắng bệch.
Trần Lạc muốn giết hắn ta ư? Tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn Trần Lạc, đây đúng là một người trọng kỷ niệm, trọng tình trọng nghĩa thật mà. Dưới sự uy hiếp như vậy, Lâm Thiên đã phạm phải một lỗi lầm to lớn. Lâm Thiên bò dậy, trên trán hắn ta vẫn còn vết máu, hắn ta khóc lóc nói:
“Tên họ Trần kia, ngươi đừng có ép ta quá đáng. Ta cũng không phải là kẻ không nhà không cửa, một thân một mình đâu. Ngươi mà muốn giết ta thì ngươi sẽ phải trả giá.”
Lâm Thiên nhìn những thuộc hạ mà bản thân thu nhận được, số lượng cũng chỉ ít hơn của Trần Lạc vài trăm người mà thôi. Mặc dù hắn ta không có khả năng đánh lại được Trần Lạc, nhưng mà nếu đánh nhau thì Trần Lạc cũng sẽ phải trả giá. Trần Lạc quay người lại, lạnh giọng nói:
"Những người dám động thủ bước lên phía trước 1 bước, những người mà ngoan ngoãn đứng yên thì ta nhất định sẽ không động tay, ta chỉ giết một mình Lâm Thiên.”
Tất cả mọi người nhìn chằm chằm Lâm Thiên, hắn ta là tên ngốc à? Bọn hắn đều là do nhìn vào chuyện Lâm Thiên có quan hệ tốt với Trần lão đại nên mới gia nhập vào căn cứ của hắn ta, vậy mà hắn ta còn muốn bọn hắn động thủ ư? Thực lực của hắn ta như thế nào, chẳng nhẽ trong lòng hắn ta không hiểu rõ hay sao? Có một bộ phận nhỏ trong số đó là tâm phúc của Lâm Thiên, nhưng bọn hắn đều biết rõ rằng dám ra động thủ chính là tự mình tìm đến cái chết. Lâm Thiên vừa la vừa khóc nói:
"Tất cả lũ các ngươi đều là một đám ăn cây táo rào cây sung, các ngươi ăn cơm ai nuôi, chẳng nhẽ các ngươi không hiểu rõ hay sao?”
Trong lòng Lâm Thiên lạnh như băng, hắn ta có một cảm giác chỉ có một thân một mình. Lâm Thiên cũng muốn chạy, nhưng hắn ta có thể chạy thoát hay sao? Hạ Hạo Nhiên tặng cho Lâm Thiên một quyền, cả người Lâm Thiên giống như nứt ra thành từng mảnh, hắn ta không thể bò dậy được nữa. Trần Lạc vỗ tay nói:
“Dám động tay động chân với đại ca, dựa theo quy tắc, ba đao sáu lỗ. Bịt mồm hắn ta lại, treo lên.”