Trần Lạc lấy ra một con dao găm đã chuẩn bị sẵn, đích thân đi lên hành hình. Lúc này Lâm Thiên mới ngộ ra, làm sao có chuyện trên người Trần Lạc mang theo dao tùy thân được. Hơn nữa hắn ta cũng không biết dùng dao mà. Đây là do Trần Lạc đã chuẩn bị sẵn từ sớm. Nhưng mà tất cả là tại vì sao? Đặc biệt là khi Trần Lạc đi đến trước mặt hắn ta, để lộ ra nụ cười vui như đang chơi đùa. Nụ cười này làm cho Lâm Thiên cảm thấy càng thêm chắc chắn về suy đoán của bản thân. Làm gì có bạn học cũ nào cơ chứ, tất cả là do hắn đang cố ý kiếm cơ mà thôi.
Lâm Thiên muốn gào lên, nhưng mà căn bản là hắn ta không thể phát ra âm thanh được. Hắn ta chỉ muốn làm một con chó mà thôi, tại sao đến điều này cũng không cho hắn ta cơ hội cơ chứ? Tại sao chứ? Rốt cuộc là tại sao? Rốt cuộc là từ khi nào mà Trần Lạc lại muốn giết hắn ta vậy? Trong lòng Lâm Thiên luôn tồn tại một nỗi nghi ngờ, tại sao trong số nhiều người như vậy, Trần Lạc lại chọn trúng hắn ta làm tiểu đệ? Từ trước đến giờ, chưa có ai nhận được sự quan tâm chăm sóc của Trần Lạc nhiều đến như vậy.
“Dao thứ nhất.”
“Dao thứ hai.”
“Dao thứ ba.”
“y ya, thế mà vẫn chưa chết cơ à. Đại Trụ, ngươi làm đi.”
Tất cả mọi người có mặt ở đó đều im lặng không nói một lời mà quan sát, chỉ có đám người Hùng Văn Huệ là cảm thấy cực kì sảng khoái trong lòng. Hôm qua Hùng Văn Huệ mới giết hơn 300 người của Lâm Thiên, nhưng mà trong lúc chiến đấu, cũng có hơn 30 người của cô chết dưới tay người của Lâm Thiên. Hùng Văn Huệ cảm thấy bản thân như đang nằm mơ vậy, không ngờ tên khốn khiếp đến bắt nạt cô lại bị chính đại ca của hắn giết chết? Không đúng, bây giờ người đó là đại ca của cô. Nhưng mà cũng thú vị thật đấy, đại ca đúng là một nguồ tràn ngập cảm giác chính nghĩa trên người mà.
Nhìn thấy nụ cười của Hùng Văn Huệ, trước khi chết, Lâm Thiên bỗng nhớ lại những lời mà hắn ta từng nói với Hùng Văn Huệ. Hắn ta nói cô ấy chỉ là một tên hề nhảy nhót qua lại, vậy mà cũng dám đấu với đại ca của hắn. Đến tận khi sắp chết hắn ta mới nhận ra, không ngờ tên hề lại chính là bản thân hắn. Đúng thật là vạn lần hắn ta cũng không ngờ đến...
…
“Ngươi, ngươi, còn có các ngươi, biểu hiện không tồi, từ nay về sau theo ta cùng lăn lộn đi.”
Trần Lạc gọi từng người quen cũ của mình tới điểm danh, chuẩn bị đưa hàng chục người này trở lại căn cứ.
Ta đã nói là ta tuyệt đối sẽ không ra tay.
Hiểu được thì hiểu.
Gần một nửa trong số những người này là bạn bè thân cận của Lâm Thiên, khi bị Trần Lạc gọi đến tên, sắc mặt của bọn họ lập tức thay đổi, đây liệu có phải là muốn xử lý bọn họ không?
Những người ngu ngốc nhìn bọn họ với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Còn những người thông minh đoán được khả năng có thể là muốn giải quyết bọn họ, nhưng bọn họ không dám nói ra.
Chu Cường cười khổ, sợ hãi run rẩy nói:
“Anh Trần, ta cùng các huynh đệ ở một chỗ rất tốt, vậy nên ta sẽ không đi đâu hết.”
Trần Quang cười lớn, nói:
“Đại ca đã đích thân ngỏ lời mời, còn không nể mặt mũi sao? Đến đây, ta kể cho ngươi nghe về đãi ngộ của chỗ chúng ta.”
Chẳng bao lâu sau, những người quen cũ dù có muốn hay không thì tất cả cũng đều đã bị mang đi.
Những người còn lại, Trần Lạc đương nhiên sẽ không ra tay, hắn cũng không phải kẻ tàn bạo.
Trần Lạc dự định giữ bọn họ lại, làm quân dự bị, nếu có bất kỳ việc gì khó khăn thì để bọn họ làm.
Phải tự nghĩ cách tự nuôi sống bản thân mình, tự lực cánh sinh, nếu như muốn rời đi, muốn đi hay không, cũng không níu giữ.
Về phần ai sẽ quản lý bọn họ, Trần Lạc tạm thời chưa nghĩ tới.
Trần Lạc nghiêm mặt nói:
“Ai có biểu hiện tốt, có thể chính thức gia nhập căn cứ của chúng ta, nói lời giữ lời.”
Chu Nam Nam thì thầm với Hùng Văn Huệ, nói:
“Ta nhìn ra được, người đại ca hiện tại này của chúng ta, căn bản không có ác ý gì với chúng ta, sau khi hắn đến, cũng không có ai bị thương, hắn cùng lắm cũng chỉ dùng vũ lực làm chúng ta hoảng sợ.”
“Cố ý nói muốn giết hết chúng ta, để ép đám người ba phải đó rời đi, những người còn lại mới là chị em thật sự.”
Hùng Văn Huệ cũng không phải là ngốc, sau khi nghe lời Chu Nam Nam nói, cũng dần hiểu ra.
Hùng Văn Huệ nhỏ giọng nói:
“Này, thành thật mà nói, ta không có ý định làm lão đại, quá là mệt mỏi, mỗi ngày đều phải chiếu cố nhiều người như vậy, lo tới lo lui, mệt muốn chết, hiện tại coi như được giải thoát rồi.”
“Đúng rồi, hắn đã ăn đủ no hay chưa, còn có, nếu hắn háo sắc thì phải làm sao bây giờ?”
Chu Nam Nam nháy mắt ra hiệu, nói:
“Háo sắc thì không sợ, còn không biết ai ngủ với ai đây.”
Trần Lạc:! ! !
Quên nói với các ngươi, thứ nhất, ta có thính giác rất tốt, thứ hai, ta là một người đàn ông tốt.
Cô em gái này tưởng tượng mấy chuyện người lớn còn giỏi hơn con trai.