Trần Lạc mỉm cười, nói:
“Từ Thanh đúng không? Cấp 5? Không biết tại sao ngươi lại chọn gia nhập với chúng ta?”
Từ Thanh nói:
“Ta nghe nói các ngươi ở đây thực lực rất mạnh, mỗi ngày còn được ăn đầy đủ, đồ ăn lại ngon, đãi ngộ cũng tốt, danh tiếng cũng không tệ, cho nên mới tới đây.”
Trần Lạc lúc đầu nghe xong có chút sửng sốt, sau đó trong lòng cười rộ lên.
Đúng vậy, mục đích khác của việc ta xây dựng căn cứ vững chắc là thu hút tinh anh tự động tìm tới cửa.
Mục đích của Từ Thanh có kỳ lạ không?
Trần Lạc trong lòng có chút hưng phấn, cấp Vương trước kia, đầu tiên là Hạ Hạo Nhiên, sau đó là Cẩm Nguyên Giang, Hùng Văn Huệ, Tôn Vũ, u Dương Lộ.
Đều là tự bản thân tranh giành được.
Đây là lần đầu tiên một cấp Vương lão đại tự mình tìm đến.
Đúng là không cần phải uổng phí tí sức lực nào đã có được.
Để xác minh lại, Trần Lạc vội vàng quay về mang theo Mễ Phạn tới, bí mật quan sát Từ Thanh.
Mễ Phạn nói:
“Không có ác ý.”
Trần Lạc cười lớn, chuyện này thực sự là tuyệt vời, mong rằng sau này ta sẽ có nhiều người lợi hại hơn nữa chủ động trở thành tiểu đệ của ta.
Vậy thì việc xây dựng danh tiếng của ta lại càng cần thiết hơn.
…
Trần Lạc cũng không có đặc biệt quan tâm đến Từ Thanh, những người có năng lực, công bằng mà nói, đương nhiên sẽ trở nên nổi bật.
Hùng Văn Huệ bên này đang ở trong căng tin.
“Cháo đặc thật đấy.”
“Ăn thật no?”
Thư Vân cười nói:
“Thủ lĩnh đã ra lệnh cho mỗi người các ngươi một phần khoai tây chiên, sau này nếu như muốn ăn thì phải dựa vào nỗ lực của chính mình, chua cay mặn ngọt ai mà chả phải nếm trải hằng ngày.”
Chu Nam Nam tò mò hỏi:
“Khoai tây lấy từ đâu?”
Thư Vân nói:
“Chuyện này không cần phải hỏi, ở đây một thời gian sẽ biết.”
“Ha ha ha, khoai tây tới rồi.”
Cổ Sơn, người đã đóng góp tinh thể cấp 7 hệ tự nhiên, thỉnh cầu Trần Lạc che chở, đồng thời là đồng nghiệp cũ của Mã Ngọc, hiện đang là thành viên ban nấu ăn, bưng lên một cái khay có mười phần khoai tây trên đó.
“Các mỹ nữ, mau tới ăn đi.”
Đôi mắt của Cổ Sơn sáng lên, có thêm nhiều người đẹp, cơ hội thoát ế của ta lại tăng thêm rồi.
Hùng Văn Huệ chảy nước miếng, thật sự là có khoai tây.
Hùng Văn Huệ cẩn thận gắp từng sợi khoai tây một, là khoai thật, không dám gắp quá nhiều, cho vào miệng.
Hương vị của khoai tây bùng nổ ở trong miệng.
Hùng Văn Huệ lập tức rơi nước mắt, thút thít, không nghĩ tới có một ngày ta còn có thể ăn được khoai tây.
Ban nấu ăn, không phải là nơi ngươi muốn là có thể tham gia, ngươi phải có tài nấu nướng, nếu không sẽ lãng phí nguyên liệu nấu ăn.
Trần Lạc không biết cách thái sợi khoai tây, tránh xa ra một chút.
Hùng Văn Huệ ăn liên tiếp bảy bát cháo lớn, ợ hơi một tiếng rồi rời khỏi căng tin, tình cờ nhìn thấy Trần Lạc.
Hùng Văn Huệ hào hứng nói:
“Ồ, sao ta không gặp ngươi sớm hơn nhỉ, nếu ngươi mang ta đến đây sớm hơn chút thì có phải tốt không.”
Nói chuyện cẩn thận, loại lời này có thể dễ dàng khiến người khác hiểu lầm.
Nhìn Hùng Văn Huệ vừa cao lớn vừa thô kệch, Trần Lạc chỉ có thể chê cười.
Tránh xa ra một chút, miệng đầy mùi tỏi, khiến ta sắp nôn luôn rồi.
…
Buổi tối, Trần Lạc đã phát xong lương thực cho mọi người.
Mễ Lạp tựa vào trong ngực Trần Lạc, nói:
“Anh ơi, còn có ba ngày nữa là bước sang năm mới, các thành viên cũng đã thu thập được rất nhiều vật tư.”
“Ta thấy tâm trạng của mọi người đều không hứng thú cho lắm, vật nên tranh thủ dịp này, cải thiện đồ ăn và phát nhiều hơn cho mọi người một chút.”
Sắp qua năm mới rồi.
Tất cả mọi người đã làm việc chăm chỉ suốt một năm chỉ để đón năm mới.
Gia đình nào dù nghèo khó đến mấy cũng sẽ cố gắng để có bữa cơm ngon trong dịp Tết.
Dù thế nào đi chăng nữa, việc phân phát thêm vật tư cho các thành viên trong dịp Tết quả thực là cần thiết, nhưng không phải là không có điều kiện.
Trần Lạc nhớ tới mỗi lần hắn trở lại căn cứ, hoặc là có các thành viên nhìn thấy bản thân, bọn họ sẽ cung kính gọi thủ lĩnh.
Có thể nhìn ra được, đa số đều là xuất phát từ trái tim.
Trần Lạc cười nói:
“Tầm nhìn của con người vẫn luôn hạn hẹp không phải sao, ta muốn dùng một ít thịt để cho mọi người làm sủi cảo trong dịp Tết này.”
Ban đầu, việc tích trữ thịt của Trần Lạc chỉ để phục vụ cho những thành viên cốt cán.
Nhưng lòng người cũng không cứng rắn như sỏi đá, những thành viên này, khi đã ở bên bản thân hơn nửa năm, cũng có thể coi như sớm chiều bên nhau.
Trần Lạc lạnh lùng và tàn nhẫn đối với người ngoài, nhưng tuyệt đối không làm vậy với những người luôn ủng hộ hắn, thân quen như người một nhà.
Trần Lạc cũng có một trái tim ấm áp.
Cùng ta xông pha chiến đấu, ta có thể đối xử tệ bạc với các ngươi sao?