Rất nhiều người có thể sẽ không bao giờ gặp lại nhau sau trong dịp Tết này.
Vì vậy, Trần Lạc quyết định lấy ra năm tấn thịt heo, để cho mọi người ăn uống náo nhiệt một trận, cùng thưởng thức sủi cảo.
Nếu như không có thực lực, dám làm như vậy, sợ là chính mình đang tự tìm đường chết.
Nhưng Trần Lạc ta sợ cái gì?
Ta chính là cấp Vương thể đột biến, ngươi dám tới thử xem? Nếm thử một chút cái gọi là gia tốc thời gian?
Ai dám đến chất vấn ta về nguồn gốc của thịt heo?
Ừm?
Tôi chỉ muốn hỏi chút thôi, còn có ai!
Trong số mười nghìn tấn thịt heo dự trữ, Trần Lạc và những người khác chưa tiêu thụ nổi ba tấn trong tám tháng qua.
Nhà ai ngày ngày ăn thịt kho tàu mà không cảm thấy ngán ngẩm chứ?
Cũng chỉ là không phảy không năm phần trăm thịt heo thôi, Trần Lạc ta bằng lòng chịu được.
Ngày hôm sau, Trần Lạc phân phó, nói:
“Truyền xuống, đêm giao thừa, lễ hội mùa xuân, ngày mùng hai và mùng ba âm lịch, mọi người có thể được nghỉ ngơi, cùng nhau vui vẻ trải qua những ngày này.”
Miễn là ngươi không ngừng hấp thụ tinh thể, sẽ không bị coi là dậm chân tại chỗ.
Một ngày trước đêm giao thừa.
Trần Lạc nói với Mã Ngọc:
“Dịp Tết, ta sẽ chuẩn bị cho tất cả mọi người ăn sủi cảo một lần, ăn bao nhiêu cũng được, ăn đến khi nào no thì thôi, buổi chiều ngươi mang theo người đi nhào bột mì, làm nhiều một chút, không phải sợ lãng phí, chỉ sợ không đủ ăn.”
“Buổi trưa ngày mai, ta sẽ đem thịt cho ngươi, ngươi sắp xếp người băm nhỏ để làm nhân, sau đó để cho tất cả thành viên có thể làm sủi cảo.”
“Mọi người cùng nhau làm sủi cảo!”
Mã Ngọc khẽ gật đầu, cô biết Trần Lạc đã tích trữ rất nhiều vật tư, nhưng cụ thể số lượng là bao nhiêu thì không biết.
Những gì Trần Lạc ăn hàng ngày đều là do chính tay cô nấu, sao cô có thể không biết chứ?
Nhưng cô cũng không hỏi nó đến từ đâu, đây không phải là chuyện cô nên quan tâm.
Mã Ngọc không chỉ là đầu bếp riêng của Trần Lạc mà còn là bếp trưởng của ban nấu nướng, cô không cần tự mình nấu ăn, chỉ cần hướng dẫn và giám sát một chút là được.
Mã Ngọc mặc dù thực lực không mạnh, nhưng người nào dám đắc tội?
Đến cả chó trưởng lão còn không dám đắc tội, ngươi đắc tội thử xem?
Có điện liền có thể xây dựng kho lạnh, huống chi còn có thành viên hệ Băng.
Ngày hôm sau, một lượng lớn thịt heo bất ngờ xuất hiện trong kho lạnh.
Trần Quang dẫn người đến hỗ trợ đem đi, ngay cả Trần Quang cũng vô cùng kinh ngạc.
Mã Ngọc cười nói:
“Đứng ngây ra đó làm gì, mau đem đến phòng bếp đi, buổi chiều mọi người cùng nhau làm sủi cảo.”
Một thành viên kích động đến mức đỏ mặt, nói:
“Buổi tối ăn sủi cảo? Là thật sao? Ta không phải là đang nằm mơ đấy chứ?”
Sau khi vận chuyển xong, thành viên này không thể kìm nén được sự phấn khích trong lòng của mình, điên cuồng chạy loạn ở căn cứ, gặp được ai là liền loan truyền thông tin.
Rất nhanh, toàn bộ căn cứ đã biết buổi chiều làm sủi cảo, buổi tối ăn sủi cảo.
Toàn bộ căn cứ trở nên sục sôi.
Tất cả những gì bọn họ có thể nghĩ đến trong đầu vào lúc này là sủi cảo, hay nói chính xác hơn là thịt.
Thủ lĩnh thần thông quảng đại, lấy được thịt heo, còn có cái gì mà thủ lĩnh không làm được?
Thịt, thịt, thịt!
Bất kể là thành viên bình thường hay thành viên tinh anh, bọn họ đều vô cùng phấn khích.
Tin tức không giấu được nữa, Trần Lạc mỉm cười.
“Có thể ăn bao nhiêu tùy thích, ăn no thì thôi.”
Thật sự giống như Tết Nguyên Đán, trên mặt mọi người đều tràn ngập niềm vui khó giấu.
Buổi tối hôm nay ăn sủi cảo.
Những thành viên giỏi làm sủi cảo đua nhau đăng ký, những người không khéo tay lắm cũng tranh nhau đến.
Trong phòng, Trần Lạc cũng đang làm sủi cảo.
Mễ Linh, Mễ Lạp, Trần Lạc, Mễ Phạn, ngồi quây quần quanh một chiếc bàn, Pháp Vương thì ở bên cạnh nhìn.
Mễ Linh gói rất tốt, Mễ Linh cũng không thua kém là bao.
Trần Lạc gói xong, hừm, thành một cục lớn.
Lãng phí là không nên, Trần Lạc chớp mắt.
“Cái sủi cảo này liền dành cho Pháp…”
Pháp Vương ở bên cạnh đã thấy.
Trần Lạc phát hiện, cái này không phải là tốt sao.
“Cho chó con ăn.”
Pháp Vương ngơ ngác nhìn Trần Lạc, ngươi khá lắm.
Trần Lạc vội giải thích:
“Cái này không tính phí gì cả, miễn phí.”
Pháp Vương lập tức vui mừng, ta thay mặt bọn nhỏ cảm ơn ngươi.
Pháp Vương ăn uống miễn phí, nhưng chó con và Ngân Lang muốn ăn phải trả tiền.
Trần Lạc lấy cớ là Pháp Vương có công góp sức, còn chó nhỏ và Ngân Lang không có công lao gì.
Mễ Phạn phiên dịch nói:
“Pháp Vương bảo ngươi gói thêm nhiều một chút, nếu không lũ chó con sẽ không đủ ăn.”
Trần Lạc cũng khá thích thú không khí lễ hội náo nhiệt này.
Mễ Phạn thế mà cũng leo lên bàn, dùng móng vuốt gói sủi cảo.
Sủi cảo của Trần Lạc tốt xấu gì cũng còn có hình dạng, sủi cảo này của ngươi là vừa bị xe cán qua à?
Pháp Vương ở một bên nhìn với vẻ mặt ghét bỏ, chó cũng không ăn.
Nếu ngươi không biết làm thì đừng làm, không có chút tự nhận thức nào về năng lực của bản thân cả.