Nếu ngươi không biết làm thì đừng làm, không có chút tự nhận thức nào về năng lực của bản thân cả.
Mễ Phạn vui vẻ nói:
“Trần Lạc, đây là sủi cảo ta làm cho ngươi, ngươi nhất định phải ăn.”
Nhìn đôi mắt to tròn đầy mong đợi của Mễ Phạn, Trần Lạc cũng không nói nên lời.
Trần Lạc hai mắt rưng rưng, nói:
“Ta ăn, ta ăn còn không được sao?”
Ta, mẹ nó, tâm trạng sụp đổ rồi.
…
Toàn bộ căn cứ chìm trong không khí lễ hội.
Một thành viên đang gói sủi cảo, vừa gói vừa khóc.
Hắn quỳ trên mặt đất rên rỉ:
“Hu hu, ta không phải là người, ta thật có lỗi với thủ lĩnh.”
“Thủ lĩnh lấy thịt heo cực kỳ trân quý ra cho chúng ta làm sủi cảo, thế mà khi ta thu được một tinh thể cấp 6 lại giữ bí mật cho riêng mình.”
“Ta muốn giao tinh thể này cho thủ lĩnh, cũng có thể sẽ có ích cho thủ lĩnh.”
Hắn đưa tinh thể cho Trần Quang, yêu cầu Trần Quang giao nó cho Trần Lạc.
Trần Quang cảm thán, nghĩ rằng nó sẽ hữu dụng đối với Trần Lạc, nên đã báo cáo với Trần Lạc.
Trần Lạc ngẩn ngơ, tinh thể này đối với ta cũng tính là có tác dụng đi, một chút xíu tác dụng.
Trần Lạc đi tới căng tin, ở đây tụ tập rất nhiều người, ngay cả những người không biết làm sủi cảo cũng ở một bên đứng nhìn.
Trần Lạc vừa xuất hiện, lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Thành viên vừa giao nộp tinh thể vẫn quỳ xuống như cũ, cảm thấy rất có lỗi với Trần Lạc.
Trần Lạc nhẹ nhàng đỡ hắn đứng dậy.
“Ngươi không hề có lỗi với ta, có ai lại không muốn trở nên mạnh hơn chứ?”
“Ta đã nói từ lâu, bản thân thu được tinh thể, có thể giao hay không đều được, ngươi không sai, đứng lên đi.”
Thành viên này vẫn khóc thút thít.
Hình tượng huy hoàng của Trần Lạc bỗng trở nên sống động hơn.
Thành viên này mặc dù khóc lóc nhưng vẫn kiên quyết nói:
“Từ nay trở đi, căn cứ chính là nhà của ta, ai muốn làm hại căn cứ thì trước tiên phải bước qua xác ta.”
Những lời này đã kích thích rất nhiều người cùng chung chí hướng.
“Đúng vậy, chúng ta sống chết cùng căn cứ.”
Nhiều người cực kỳ chân thành.
Trần Lạc mỉm cười, có thể một số người khi đứng trước bờ vực của sự sống và cái chết sẽ dao động.
Nhưng một bữa sủi cảo chắc chắn đã tăng cường sự gắn kết của cả căn cứ.
Ngay cả khi Trần Lạc yếu đuối, đối mặt với kẻ thù mạnh, tuyệt đối sẽ không bao giờ bỏ chạy như những căn cứ khác.
Từ Thanh, người vừa mới gia nhập, nhìn Trần Lạc với ánh mắt đầy khâm phục.
Cái gì gọi à khí phách, đây chính là khí phách, sẵn sàng lấy ra thật nhiều thịt cho mọi người ăn.
Ngay cả đối với một người mới như ta cũng không ngoại lệ, ta thực sự đã đến đúng nơi rồi.
Không sai, nếu là đã thiết đãi một bữa ăn thì không có sự phân biệt địa vị, chỉ cần không có ác ý là được.
Cẩm Nguyên Giang cũng tràn đầy ngưỡng mộ, tìm được cảm giác mọi người cùng nhau đồng tâm hiệp lực, trên dưới một lòng.
Cảm giác này rất tuyệt.
Nồi sủi cảo đã sẵn sàng.
Đầu tiên là mỗi người một ít, trong khi chờ nổi sủi cảo tiếp theo đang được hấp.
Có người nhịn không được, nóng lòng muốn ăn, ăn một miếng lập tức rơi nước mắt vì cảm động.
Có người ngơ ngác nhìn sủi cảo, nghĩ đến người thân không có ở đây.
Triệu Tử Ý cũng rơi nước mắt khi nhìn sủi cảo.
“Mẹ ơi, con thành công rồi, con có thể ăn được sủi cảo.”
Mộng âm và Tiếu Vũ thường ngày vẫn luôn sôi nổi, nhưng nay cũng có nét buồn bã trên khuôn mặt.
Bình thường, nỗi đau do tận thế gây ra chỉ là dồn nén trong lòng.
Bắt đầu, mọi người bắt đầu ăn sủi cảo.
Này, cái người này, sao ngươi ăn sủi cảo mà lại không chấm xì dầu?
Mọi người đều vui vẻ ăn uống.
Thật là nhiều, chỉ sợ ngươi không thể ăn được.
Ngộ nhỡ mà không đủ ăn, chúng ta vẫn phải là không có thịt cùng rau hẹ.
Ngay cả những người ăn ít hơn một chút, vẫn ăn năm bát sủi cảo lớn.
Những người có cảm giác thèm ăn hơn thì ăn tám hoặc chín bát.
Mà thùng cơm Triệu Tử Ý này, đã ăn được mười lăm bát.
Trần Lạc thật không biết tại sao cô bé Triệu Tử Ý này lại ăn được nhiều như vậy.
Mộng âm và Tiếu Vũ kinh hồn bạt vía ở một bên nhìn Triệu Tử Ý ăn.
“Tử Ý, Tử Ý, ngươi sao vậy?”
Chỉ thấy Triệu Tử Ý nằm trên mặt đất, không thể đứng dậy nổi.
Bụng nhỏ phình ra, ợ hơi một tiếng, miệng đầy mùi rau hẹ và thịt heo.
Triệu Tử Ý nói một cách khó nhọc:
“Ta hình như ăn quá no, không đứng dậy được.”
Tự tin lên, không cần quan tâm đến vẻ bề ngoài.
Không chỉ mình Triệu Tử Ý ăn quá nhiều mà nhiều người khác cũng vậy.
Trần Lạc sớm đã chuẩn bị rồi, nếu không hắn cũng sẽ không chuẩn bị năm tấn thịt heo, bình quân mỗi người ăn cũng gần năm cân thịt, nếu không thì nhất định là không đủ ăn.
Triệu Tử Ý suýt nữa no bể bụng vì ăn sủi cảo.
Chỉ nhìn thấy Hùng Văn Huệ bám vào tường, bước đi chậm rãi, trên mặt lộ rõ vừa đau đớn vừa hạnh phúc.
Bên phía Trần Lạc, truyền đến một tiếng hét kinh người.
---
HỆ THỐNG BÀN TAY VÀNG TẠI TẬN THẾ: hệ thống, mạt thế, đô thị, xác sống, tiến hóa gen…