Dĩ nhiên không phải là do ai ăn quá no.
Sau khi ăn xong, Pháp Vương hấp thu tinh thể, đột phá đến cấp 7.
Thăng cấp, đầu sẽ đau.
Đặc biệt là khi đạt đến cấp 7.
Trần Lạc kiếp trước quen thuộc, còn có thể chịu đựng được.
Nhưng đối với Pháp Vương thì là lần đầu tiên.
Nhịn không được liền phải kêu lên.
Trần Lạc còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì đó, kinh hãi dùng hư không đi lại chạy tới.
Chỉ thấy thân thể của Pháp Vương đã lớn hơn một chút, đạt tới chiều dài hai mét hai, hai mét ba, trông cực kỳ uy dũng.
Nghĩ mà xem, Pháp Vương đứng thẳng người lên, hai mét hai, hai ba mét ba đã tính là gì?
Pháp Vương đau đớn nhắm mắt lại, đau quá, đau quá.
Ngân Lang ở một bên rất lo lắng, chó con cũng sốt ruột cùng kêu lên.
Ba ơi, ngươi bị sao vậy?
Nhìn thấy Trần Lạc, Pháp Vương yếu ớt sủa vài tiếng, cực kỳ miễn cưỡng.
Trần Lạc quan tâm hỏi:
“Ngươi muốn nói cái gì?”
Mễ Phạn chạy tới, có chút sửng sốt, im lặng phiên dịch.
“Pháp Vương muốn hỏi ngươi, người đầu tiên thăng cấp 7 thì được bao nhiêu điểm tích lũy?”
Trần Lạc:! ! !
Ta còn tưởng ngươi muốn an ủi ta bằng cách nói rằng ngươi không đau.
Kết quả lại là chuyện này?
Trần Lạc suy nghĩ một chút, nói:
“Ta cho ngươi hai ngàn điểm được không.”
Pháp Vương thở phào một hơi, cố gắng nỗ lực hơn chút nữa, có thể đạt được điểm cao, vẫn còn thiếu hai nghìn.
Trần Lạc nói:
“Ta sẽ tạm thời giữ lại tinh thể này cho ngươi, chờ đến thời điểm ngươi sắp thăng cấp lên cấp 8, ta sẽ đưa cho ngươi dùng.”
Ha ha ha, tinh thể lại nằm trong tay ta rồi.
Dòng sông bên cạnh căn cứ.
Trời đã hoàn toàn tối đen, rất khó có thể nhìn thấy ai trừ khi đến gần.
Một người sống sót mặc quần áo rách rưới cười khẩy:
“Nghe nói các ngươi bước sang năm mới rồi phải không, ở trong căn cứ ăn uống no nê rồi phải không?”
“Lão tử đây vẫn còn đói bụng.”
“Ăn, ăn, ăn, để ta thêm chút gia vị cho các ngươi.”
“Ngươi không cho người khác thuận tiện, ta thuận tiện thì có gì sai?”
“Tự gánh lấy hậu quả? Để ta đên thử xem hậu quả là gì.”
Ở sâu trong nước, một bóng người to lớn nhanh chóng tiếp cận người sống sót này.
Khi đang ngâm nga một giai điệu nhỏ, một gã to lớn bất ngờ nhảy lên khỏi mặt nước, nhanh chuẩn chính xác cắn thật mạnh vào bộ phận quan trọng của hắn.
“A.”
Một tiếng thét kinh thiên động địa.
Đó là lão đại trong bốn chú rùa nhỏ, Hải Quy Vương không có mặt ở gần đây.
Nó hung hăng căn, trực tiếp cắn cho đứt.
Mẹ gọi ta đến tuần tra trên sông, bắt rùa cho bữa tối.
Đang chuẩn bị đi ngủ, Trần Lạc đột nhiên nhớ tới một chuyện.
Ta còn có một tiểu đệ, năm mới vẫn còn chưa đến thăm hỏi.
Ngày mai ta sẽ mang theo sủi cảo, đến hỏi thăm Đại Tráng.
…
“Đại Tráng, ngày mai gặp ta ở chỗ cũ.”
Sau khi nhận được tin từ Trần Lạc, Đại Tráng liền đồng ý.
Chao ôi, ta cũng không muốn ngoan ngoãn nghe lời như thế, nhưng người đang ở tận thế, không thể tự làm chủ được.
Nếu không cho ta thuốc giải, ta sẽ bị chết vì độc phát.
Ngày hôm sau, Đại Tráng từ sớm đã đi đến địa điểm thỏa thuận với Trần Lạc, suốt chặng đường hết sức thận trọng vì sợ gặp phải nhóm người sống sót.
Khi còn cách hơn bảy trăm mét, Đại Tráng đột nhiên dừng lại, lấy từ trong túi ra một viên tinh thể cấp 6 hệ Điện.
Đại Tráng sắc mặt thay đổi thất thường, dựa theo tính cách của đại ca, hắn chắc chắn sẽ lục soát người ta, vì vậy ta sẽ không thể giữ được viên tinh thể này.
Tuyệt đối không thể, Đại Tráng ta không thể sống dễ dàng hơn được sao?
Muốn giấu đi.
Thế nhưng mà giấu ở đâu được chứ?
Đại Tráng cảm thấy giấu ở nơi nào cũng không an toàn, nếu đến khi quay trở lại, tinh thể không còn nữa, thật là đau lòng muốn chết.
Đặt nó ở chỗ của “tiểu lão đệ”?
Đại Tráng cảm thấy cũng không tồi, nhưng sau đó lại quả quyết từ bỏ.
Không nên nghĩ về “đại ca” này tốt như vậy, chuyện gì hắn cũng làm được.
Không an toàn.
A, đúng rồi, để ở đó tuyệt đối an toàn, nếu đại ca thật sự lục soát ở đó, vậy coi như ta thua.
Đại Tráng nhét viên pha lê vào sau mông, vẫn được, may là tinh thể cấp 6 không quá lớn.
“Xì.”
Đại Tráng rít lên, có chút tê dại, nhưng vẫn trong phạm vi có thể chịu đựng được.
Đại Tráng cảm thấy nhẹ nhõm, tiếp tục chạy về phía địa điểm đã thỏa thuận.
Nhét sâu như vậy, cũng không sợ khi chạy bị rơi mất.
Xa xa, Đại Tráng liền nghe thấy tiếng hét đầy nhiệt huyết của Trần Lạc.
“Đại Tráng, đến rồi sao.”
Trần Lạc không giấu được sự thất vọng trên mặt, lần này Đại Tráng sao lại đến có một mình, không dẫn theo đại lão đến sao.
“Sao ngươi không mang đại lão đến vậy, con người ta thích nhất là kết gia bằng hữu mà.”
Đại Tráng giải thích, nói:
“Trong khoảng thời gian này ta không gặp đại lão nào cả.”
Đại Tráng thầm mắng một tiếng, ta dẫn người theo thì ngươi nói là quá khách khí, không đưa đến thì ngươi lại thất vọng.
Đại Tráng sắc mặt hơi thay đổi, tại sao càng ngày càng tê dại vậy?
Trần Lạc bỗng nhiên bắt đầu ra tay.
Đại Tráng hoảng sợ kêu lên:
“A, đại ca, ngươi đang làm gì vậy?”